Liên tục mất giày dép, chăn gối ở văn phòng... tôi rình đến tận tối rồi bàng hoàng phát hiện bóng đen biến thái dưới gầm bàn
Sau nhiều tháng đắn đo suy nghĩ, tôi đã quyết định nghỉ chỗ làm cũ bởi quản lý của tôi thực sự rất “ngã cây”. Kể chuyện cho bạn trai nghe, anh ấy cũng đùng đùng nổi giận đòi đến nói chuyện với quản lý, nhưng tôi can ngăn vì chẳng muốn dây dưa đến thành phần vừa keo kiệt lại vừa xấu tính như thế.
Hôm xin nghỉ, gã quản lý còn cố ý gây khó khăn và còn dí tôi vào tường định sàm sỡ. Tôi chẳng thèm rút lại hồ sơ nữa, cũng không cần thủ tục duyệt nghỉ lằng nhằng vì tôi đã cố ý lựa lúc vừa nhận lương xong mới xin thôi việc cho đỡ lằng nhằng. Lúc gã ép tôi vào tường, tôi đã đạp một nhát vào giữa hạ bộ hắn rồi chạy ra ngoài hô hoán ầm ĩ.
Chẳng biết kết cục ra sao vì sau đó tôi chạy thẳng về nhà, chỉ đoán là gã quản lý mất nết ấy được một phen xấu hổ nhục mặt.
(Ảnh minh họa)
Nghỉ ngơi mấy tuần xả stress, tôi đậu phỏng vấn ở một công ty thiết kế nhỏ ngay gần nhà. Tìm hiểu trên mạng thì thấy môi trường làm việc khá ổn, các review về công ty cũng hay ho, chỉ buồn một nỗi là lương không cao chót vót chứ tầm 15 triệu vẫn thừa sống ở Hà Nội đắt đỏ.
Ngày đầu tiên đến công ty mới, tôi cảm giác đây chính là nơi mình thuộc về bởi môi trường làm việc quá tốt. Bàn ghế sạch sẽ, chỗ ngồi đẹp đẽ, view cửa sổ nhìn ra công viên xanh mướt. Đồng nghiệp thì dễ thương, sếp thì siêu cấp manly với nụ cười khiến bao người xốn xang! Dù sếp đã có vợ nhưng chị em trong công ty vẫn hâm mộ lắm, tôi nghe chị ngồi cạnh bảo anh sếp rất tốt và hào phóng, thường xuyên thưởng cho nhân viên đi ăn đi chơi.
Hết tuần đầu tiên, tôi hí hửng nghĩ đây chính là chỗ làm lý tưởng rất phù hợp với mình. Tôi còn phát hiện ra tòa văn phòng này toàn trai đẹp, sáng nào đợi thang máy cũng "bổ mắt" vô cùng! Nhưng vừa sang đến ngày đầu của tuần thứ 2, cơn ác mộng của tôi bắt đầu xuất hiện...
Đầu tiên là đôi dép tông của tôi biến mất. Vâng, đôi tông màu xanh lá cây dễ thương xinh xắn tôi được bạn trai tặng để đi trên văn phòng cho thoải mái, rõ là tôi nhét kỹ trong gầm bàn rồi mà bỗng dưng nó "bốc hơi" không dấu vết?!? Đi hỏi khắp nơi không có ai mượn, hỏi cô lao công cũng không thấy đâu, tôi ngậm ngùi chờ người yêu mua cho đôi mới.
Hôm sau, cây bút cute hình cà rốt của tôi lại mất tích! Rồi đến hôm thứ 5, tôi mất thêm cái chăn nhỏ để đắp ngủ trưa và lọ xịt thơm mini để trên bàn. Vẫn không ai bảo mượn hay cầm nhầm của tôi. Văn phòng lại không có camera nên chẳng có cách nào để biết ai đã ăn trộm đồ của tôi 4 lần trong 1 tuần. Dù tất cả không phải thứ quý giá đắt đỏ, nhưng tôi vẫn thấy khó chịu bực tức khi mất đồ.
Tôi quyết định chiều thứ 6 sẽ ở lại muộn, trốn trong góc để rình xem có bắt được thủ phạm không. Phòng họp đối diện chỗ tôi ngồi có một góc để cây khá khuất, tôi sẽ chui vào đấy núp sau khi mọi người ra về.
Vì chiều thứ 6 nên ai cũng lo về sớm đi chơi, 5h là xung quanh vắng tanh vắng ngắt. Tôi cũng giả bộ dọn đồ ra về, tắt hết đèn đóm đi, rồi 2 phút sau lén quay lại luôn. Không hiểu sao tôi linh cảm sẽ có chuyện gì đó nên tim đập thình thịch, y rằng 10 phút sau có một bóng đen đi về phía chỗ tôi ngồi!
May là các công ty khác cùng tầng vẫn có đèn sáng, tôi cảm thấy đỡ sợ hơn một chút và cố nín thở quan sát xem bóng đen kia định làm gì. Hắn trùm áo chống nắng sẫm màu, nhìn vóc dáng có vẻ là nam giới, khá gầy, có chút gì đó quen quen. Vừa ngó nghiêng xung quanh hắn vừa chui xuống gầm bàn chỗ tôi ngồi, không hiểu định làm gì. Tôi cố vắt óc ra nghĩ xem mình có để gì dưới gầm bàn không, đột nhiên nhớ ra lúc trưa mới nhận hàng ship online mấy đôi tất!
Tôi đi chân đất rón rén lại gần chỗ hắn, định bắt quả tang gã biến thái trộm đồ này. Thật xui xẻo, tôi va phải góc bàn nên làm đổ chiếc cốc, gây tiếng động khiến bóng đen kia giật mình, đứng dậy lao vọt ra cửa. Tôi hô hoán ầm ĩ lên "Trộm trộm!", chú bảo vệ đang đi tắt đèn hành lang liền túm ngay gã áo đen lại.
- Ơ anh Tú, có phải anh không?!?
- Ừm, à, chào T...
- Sao anh lại lục lọi đồ ở chỗ em ngồi thế? Có phải anh lấy dép với chăn gối của em không?
- Anh xin lỗi. À không, anh không lấy!
- Chắc chắn anh đang nói dối, anh khai thật đi không thì em báo công an đấy.
- Anh xin em, mai anh đem trả lại hết, được chưa?
Hôm sau kéo Tú ra góc riêng để nói chuyện với sự chứng kiến của anh trưởng nhóm, gã biến thái ấy thú nhận rằng thích tôi ngay từ hôm đầu tiên tôi đến làm việc. Hắn xấu trai, lại nhút nhát, không dám làm quen với tôi nên chọn cách lấy đồ đạc của tôi về ngắm, ngửi mùi. Nghe hắn nói mà cả tôi lẫn anh trưởng nhóm đều sởn da gà, bắt hắn viết cam kết không tái phạm và không được làm phiền tôi, luôn cách xa tôi ít nhất 5 mét. Tú lập cập đồng ý, anh trưởng nhóm còn dọa thêm nếu tái phạm sẽ đuổi việc.
Thật không ngờ văn phòng hoàn hảo trong mơ của tôi lại có một tên đồng nghiệp biến thái như thế. Tự dưng tôi cảm thấy sợ hãi chị em ạ, dù Tú chưa gây nguy hiểm gì cho tôi nhưng một hôm nào đấy hắn gây chuyện thì sao đây? Tôi không muốn nghỉ việc để tránh hắn, tôi muốn tiếp tục được ở đây để ngắm trai đẹp cơ!
Mỗi lần đi ngang nhà người cũ đều bị chặn xe, tôi chết đứng khi biết ý nghĩa thực sự...
Nhiều lần được chồng cũ tặng bánh như thế, tôi nghĩ chắc anh muốn quay lại với tôi. Vì đã ly hôn rồi nhưng anh vẫn nhớ vợ cũ thích ăn bánh mình làm, còn tự tay làm, chặn xe để đưa. Tôi thì vẫn còn tình cảm với anh, khi ký vào đơn ly hôn tôi chỉ vì tức giận anh nhất thời.
Sang nhà chị gái ở nhờ 5 ngày, tôi bất ngờ trước thói quen lạ lùng của anh rể
Sau 5 ngày, thủ tục nhập học đã hoàn thành, nhưng phải mất thêm 3 ngày nữa thì tôi mới được dọn vào ký túc xá. Khi nói với anh chị chuyện này, tôi thấy anh rể có vẻ không thích lắm dù anh không nói ra.
Đến rước con tan học, câu hỏi ngây ngô của con gái khiến tôi quỵ xuống khóc nghẹn vì xót...
Tôi không quay đầu lại nhìn, một bước đi thẳng. Sau ngày đó, người yêu nhiều lần đến tìm nhưng tôi không gặp. Ngày tôi sinh con, anh lén đưa cho mẹ tôi 50 triệu nhưng mẹ tôi dứt khoát không nhận. Tôi cho con gái theo họ của mình, không để ai trong gia đình chồng được nhìn thấy mặt con.
Vô tình thấy đôi chân sưng tấy của chị gái, tôi gặng hỏi thì rụng rời tay chân trước sự...
Một năm nay, chị gái tôi không về quê thăm bố mẹ. Là vì bên nhà chồng có tang, gia đình chị vẫn phải ở lại để chăm lo, động viên người nhà. Đương nhiên nhà tôi chẳng giận hờn gì chị, chỉ thấy nhớ chị cả năm rồi chẳng thấy mặt.