Lấy chồng nghèo, tôi cay đắng rơi vào cảnh 'đo lọ nước mắm, đếm củ dưa hành'
Đọc bài viết "Mỗi tháng nhận 80 triệu từ chồng nhưng tôi không hạnh phúc", tôi thật sự cảm thấy chạnh lòng thương cho chính mình. Tôi có cuộc sống khác bạn hoàn toàn. Đối với tôi, 80 triệu là một số tiền quá lớn mà cả năm vợ chồng tôi cũng không tích cóp nổi.
Tôi lấy chồng nghèo, lương hàng tháng không ổn định. Lương tôi 6 triệu nên cuộc sống khó khăn, túng thiếu. Hồi trước, tôi cũng có người khá giả theo đuổi nhưng không hiểu sao vẫn chỉ yêu mỗi chồng mình. Anh là thợ sơn nước, công việc bấp bênh, làm theo thời vụ là chính.
Vào mùa xây dựng nhiều thì lương cao hơn một chút, vào mùa mưa thì anh thất nghiệp suốt 2-3 tháng là chuyện thường tình. Lúc chúng tôi quen nhau, bố tôi đã nhắc nhở, bảo tôi nên tìm một người đàn ông có công việc ổn định mà cưới nhưng tôi cãi lại. Tôi vẫn tin tưởng tình yêu là tất cả, chỉ cần có tình yêu thì mọi thử thách, trở ngại đều có thể vượt qua.
Nhưng rồi cuộc sống đã giáng những đòn nặng nề khiến tôi bị 'sang chấn tâm lý'. Sau khi cưới, với số tiền vàng được mọi người mừng hỉ, vợ chồng tôi vay thêm ngân hàng để xây căn nhà cấp 4 nhỏ. Hàng tháng, lương tôi đều bị trừ tiền để trả nợ dần. Lương chồng thì bấp bênh, tháng nhiều tháng ít, có tháng không có đồng nào. Tôi lại mang thai ngay nên càng khó khăn hơn.
Thậm chí, vì không có tiền mà tôi còn không uống sữa bầu. Việc đi khám thai cũng rất ít. Đến khi sinh con cũng phải nằm khu thường của bệnh viện cho đỡ tốn kém dù điều kiện phòng nằm khá đông và không được quan tâm nhiều bằng khu dịch vụ.
Con còn nhỏ, hay ốm vặt nên tôi phải nghỉ làm để trông bé. Kinh tế trong nhà càng thêm túng thiếu. Tháng nào chồng cầm tiền về cũng mặt nặng mày nhẹ. Còn tôi phải đo đếm, tính toán từng chút một. Nào là tiền sữa bỉm cho con, tiền điện nước, ăn uống, hiếu hỉ, đau ốm... Hàng loạt thứ tiền cần phải chi mà thu nhập lại quá thấp, thấp đến ít ỏi.
Vì chuyện tiền nong mà vợ chồng tôi cãi cọ rất nhiều. Tình cảm dần rạn nứt, lạnh nhạt dù 2 năm trước, chúng tôi vẫn còn hào hứng bắt đầu một cuộc sống hôn nhân đầy tình yêu. Bây giờ vào mùa mưa, chồng thất nghiệp cả tuần nay nên không có tiền, vợ chồng nhìn nhau mà chán ngán ai oán. Tôi không biết phải làm sao để vượt qua khó khăn hiện tại nữa?
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.
Ngày tái hôn, con gái nhất quyết không đi theo mẹ, biết được lý do tôi rơi nước mắt muốn...
Con gái tôi là đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, biết nghĩ cho mẹ. Tôi còn nhớ những ngày chỉ có hai mẹ con, lúc tôi bù đầu làm việc, con bé dù muốn mẹ chơi cùng cũng không làm nũng, phá phách. Con bé lặng lẽ chơi một mình, đợi đến khi mẹ xong việc.