Lấy chồng bại liệt, đêm tân hôn cô dâu sốc nặng khi biết sự thật và bất ngờ hơn là hành động sau đó của chú rể
29 tuổi vẫn chưa lấy chồng, tôi bị xếp vào dạng “gái ế”. Quả thật tôi là kiểu phụ nữ khá bình thường về mọi mặt. Nhưng tôi cũng không quá buồn phiền về chuyện lấy chồng muộn.
Sau nhiều lần đi xem mặt qua giới thiệu từ bạn bè, người quen, tôi quen biết chồng hiện tại. Lúc nhìn thấy anh ấy đi vào trên chiếc xe lăng, tôi cũng chẳng bỏ chạy hay tỏ ra chán nản. Tôi vẫn bình tĩnh ngồi lại nói chuyện, tìm hiểu về anh. Kỳ lạ, tôi cảm thấy anh rất thân quen, càng nói chuyện càng thấy hợp nhau. Sau hôm đó, chúng tôi nói chuyện ngày một nhiều. Khi anh tỏ tình với tôi, dù tôi có chút băn khoăn nhưng vẫn đồng ý.
Tôi biết anh có cơ thể không như người khác nhưng quả thực tôi chưa từng gặp ai hợp với mình như anh. Anh cũng là người rất tốt, sống trách nhiệm, có công việc với thu nhập cao. Nhưng không ai xung quanh tôi chấp nhận chuyện tôi lấy anh. Tôi cũng không bị lung lay, muốn có một gia đình với anh.
Cuối cùng, chúng tôi có thể tổ chức đám cưới cùng nhau. Vì anh bị liệt nửa người nên chuyện thân mật sẽ gặp khó khăn, khi chúng tôi yêu nhau cũng chưa từng gần gũi. Tôi cũng khá mong chờ đêm tân hôn của cả hai.
Đêm đó, sau khi tôi đưa chồng về phòng, để anh ngồi trên giường thì chồng bắt đầu ôm lấy tôi. Tôi sợ anh bị mệt sau tiệc cưới nên khuyên anh nên đi nghỉ sớm. Nhưng chồng vẫn ôm ghì lấy tôi, trao tôi những nụ hôn cuồng nhiệt. Sau đó, anh bất ngờ nhỏm người dậy, quỳ gối trước mặt tôi. Tôi quá bất ngờ:
“Anh…. Chân của anh…”.Chồng tôi thấy gương mặt ngỡ ngàng của tôi rồi cười:
“Anh chỉ giả liệt người với em thôi”.
Chồng tôi kể anh từng bị phản bội trong tình cảm vì đối phương chê anh nghèo. Anh dần mất niềm tin, chán nản không muốn yêu đương. Khi quyết định đi xem mắt, anh quyết định giả liệt nửa người để thử thách. Chẳng ngờ, chỉ có tôi chịu ngồi lại nói chuyện với anh. Anh dần có tình cảm, vừa tôn trọng vừa yêu thương tôi. Anh xin tôi tha lỗi vì đã lừa tôi, nhưng thật sự anh muốn bảo vệ và trân quý tôi cả đời.
Tôi và chồng có một đêm tân hôn cuồng nhiệt, anh cho tôi những khoảnh khắc không thể quên, vừa cho tôi cảm giác thỏa mãn vừa thể hiện tình yêu nồng nàn dành cho tôi. Cả đêm hôm đó tôi chẳng ngủ được bao nhiêu. Sáng hôm sau, tôi rời khỏi giường với cơ thể rã rời nhức mỏi. Tôi cảm thấy hạnh phúc vì đã lấy được người chồng yêu thương mình.
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.
Ngày tái hôn, con gái nhất quyết không đi theo mẹ, biết được lý do tôi rơi nước mắt muốn...
Con gái tôi là đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, biết nghĩ cho mẹ. Tôi còn nhớ những ngày chỉ có hai mẹ con, lúc tôi bù đầu làm việc, con bé dù muốn mẹ chơi cùng cũng không làm nũng, phá phách. Con bé lặng lẽ chơi một mình, đợi đến khi mẹ xong việc.