Là đàn ông, đôi khi tôi cũng muốn khóc
Khi còn bé, tôi được dạy: "Đàn ông rơi nước mắt là hèn yếu. Đàn ông phải sắt đá, không thể mềm lòng, có trách nhiệm với gia đình, bố mẹ, cuộc sống và bản thân", lý thuyết là thế, thực tế lại là chuyện khác. Ở tuổi 20 tuổi, ý muốn chỉ đơn giản là có một tình yêu đẹp, mức thu nhập cao, làm giàu hoặc làm một cái gì đó to lớn, thay đổi thế giới. Khi 30 rồi gần đến 40 tuổi, tôi thấy việc tìm cho mình một chốn bình yên trong tâm hồn, một mái nhà che nắng che mưa, một cơ thể khoẻ mạnh không bệnh tật đã là khó, chứ đừng nói đến những thứ to tát hơn.
Đàn ông nhạy cảm thì nhiều người chê, cứng rắn quá lại sợ không ga lăng hay chẳng nam tính. Đàn ông chúng tôi cũng muốn khóc khi cần khóc, mủi lòng trước những cảnh khổ hay sẵn lòng gửi vài đồng lẻ mua một cái bật lửa cho cụ già cần bán. Ai cũng phải sống và rồi cũng phải ra đi, đau khổ rồi sẽ qua thôi, có thể vết thương chẳng thể lành nhưng cũng vơi bớt theo thời gian. Sảng khoái rảo xe máy đi khắp thành phố, hú hét với trời, giải phóng uất nghẹn trong tim. Sống, tận hưởng và bình an với cuộc đời này, cần gì phải để ý miệng lưỡi thế gian, khen chê, so sánh giàu nghèo. Không cần truy cầu tình yêu nửa mùa hay bóng hình ai chẳng bao giờ đến, cứ tiêu dao mãi. Mong mọi người ai cũng được bình an như thế nhé.
Nghi ngờ chồng có quỹ đen để ngoại tình, tôi bòn rút tạo tiền riêng, đến ngày anh mất phát...
Một tuần sau khi đưa tang chồng, tôi bắt đầu dọn dẹp đồ đạc của chồng. Tôi bất ngờ tìm thấy một phong bì có hai chữ “Gửi vợ” bên ngoài. Tay tôi run run mở phong bì ra thì thấy rất nhiều tờ tiền cùng một lá thư từ chồng.
Đi xét nghiệm để cứu mẹ, các con trai bàng hoàng phát hiện mình không phải con ruột và bí...
Tôi là anh cả, chỉ muốn hỏi mẹ về sự thật mà có lẽ mẹ đã giấu giếm từ lâu. Mẹ tôi trông bất ngờ lắm, có lẽ bà không nghĩ sẽ có lúc phải nói với chúng tôi về điều này.
Một hành động "kỳ lạ" này của vợ bầu, 9 tháng 10 ngày, tôi bủn rủn tay chân không dám...
Em ngẩn người, chuyện chồng ốm nghén thay vợ thì em có nghe qua, nhưng cái này thì em hoàn toàn không biết. Đúng là cứ tối đến là em rất hay bò qua người chồng.
Vợ qua đời, khi nói chuyện điện thoại với con gái, tôi đau đớn tột cùng
Không thể về chịu tang vợ, tôi đau đớn vô cùng, chỉ mong mình có thể đi thay cô ấy, để vợ được ở lại chăm con. Hôm qua, sau khi làm 3 ngày cho vợ xong, tôi có gọi điện và nói chuyện động viên con.