Đi dã ngoại với công ty, tôi say rượu nên đi ngủ trước, nửa đêm tỉnh dậy thấy người nằm cạnh, tim tôi như hóa đá
Trong chuyện tình cảm, tôi chưa từng có mối tình vắt vai nào. Từ nhỏ đến lớn, lúc nào tôi cũng chỉ biết đến học và học. Bố mẹ thì suốt ngày có câu cửa miệng: "Bao giờ ra trường, có công việc ổn định mới yêu, biết chưa?", thành ra tôi có muốn yêu cũng chẳng được cho phép.
Thế rồi tôi ra trường, đi làm. Theo lý thuyết, đây là thời điểm lý tưởng để tìm người yêu, nhưng công việc cứ quay cuồng sớm tối khiến tôi chẳng thở nổi chứ đừng nói đến chuyện ra ngoài gặp gỡ. Các anh trong phòng nhân sự của tôi, người thì con học lớp một, người cũng đã có bạn gái. Chỉ còn mỗi trưởng phòng, nhưng tôi chẳng bao giờ có hy vọng vào anh ấy. Mọi người thử nghĩ xem, đàn ông mà thích mặc đồ màu hồng, trên mặt có 7749 lớp makeup, làm sao tôi không nghi ngờ cho được?
Chưa kể trong công việc, anh ấy cũng hay bắt bẻ tôi lắm. Thành ra cứ có cơ hội tụ tập, tôi lại săm soi, nói xấu trưởng phòng. Thế đấy, cả năm nay, tôi cứ thế "tạo nghiệp" mà không biết "nhân quả" của mình chuẩn bị tới rồi.
Cách đây 1 tuần, phòng chúng tôi tổ chức một buổi dã ngoại. Sau khi ăn no uống say, mọi người đốt lửa trại rồi hát hò. Tôi uống rượu nhiều, đau đầu quá nên chui vào lều của mình ngủ. Cứ thế, tôi đánh một giấc cho đến khi thấy ai đó kéo chăn của mình. Mở mắt ra thì tá hỏa, hét lên khi thấy anh trưởng phòng đang nằm cạnh.
Ngay lúc đó, anh trưởng phòng cũng dậy và nhận ra tôi. Khác với sự hoảng loạn của tôi, anh nói: "Em cứ bình tĩnh, chuyện đâu còn có đó. Anh mà có làm gì thì anh sẽ chịu trách nhiệm với em mà". Tôi vâng một tiếng rồi chạy thẳng ra ngoài, lúc đó còn tẽn tò hơn khi biết người đi nhầm lều chính là tôi. Tôi về lều của mình, nói dối đồng nghiệp là vừa rồi đi dạo xung quanh, sau đó bình yên đi ngủ tiếp.
Sáng hôm sau, tôi vẫn cư xử như bình thường, vì cũng chỉ là nhầm lẫn chút xíu, không có ảnh hưởng gì chỉ cần tôi và anh trưởng phòng không nói ra thì chẳng ai biết. Ấy vậy mà từ hôm trở về đến nay, anh cứ đòi gặp tôi rồi nhắn tin hẹn tôi đi ăn, tôi từ chối thì lấy cớ gọi tôi vào phòng họp để giao cho vài việc lặt vặt. Thậm chí còn hỏi tôi rất nhiều vấn đề cá nhân và nói cuối năm nay thích hợp tổ chức đám cưới!!!
Tôi hoảng quá, có khi nào anh trưởng phòng định cưới tôi để che giấu giới tính của bản thân không? Hay là anh có ý với tôi, muốn cưới tôi thật? Tôi giờ phải làm thế nào đây?
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.
Ngày tái hôn, con gái nhất quyết không đi theo mẹ, biết được lý do tôi rơi nước mắt muốn...
Con gái tôi là đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, biết nghĩ cho mẹ. Tôi còn nhớ những ngày chỉ có hai mẹ con, lúc tôi bù đầu làm việc, con bé dù muốn mẹ chơi cùng cũng không làm nũng, phá phách. Con bé lặng lẽ chơi một mình, đợi đến khi mẹ xong việc.