Gần 40 tuổi, có nên làm mẹ đơn thân
Tôi năm nay đã 38 tuổi, không phải là một người phụ nữ quá xấu, tôi có công việc ổn định, nhưng chẳng hiểu sao tình yêu cứ đến rồi lại đi. Có người quyết định ăn hỏi với tôi, nhưng rồi chẳng hiểu về lý do gì họ lại không muốn nữa.
Sau bao nhiêu năm tìm kiếm tình yêu, tôi bắt đầu cảm thấy mệt mỏi và không còn muốn tiếp tục. Tôi xác định, mình sẽ ở vậy cho đến cuối đời và xin một đứa con nuôi để sau này nhờ cậy lúc tuổi già. Nhưng bạn bè, đồng nghiệp của tôi phản đối, họ nói tôi nên nhờ ai đó giúp sinh một đứa con, hoặc là xin tinh trùng của ai đó để sinh ra một đứa trẻ cùng máu mủ với mình, như vậy tình cảm mẹ con sẽ gắn kết và hạnh phúc hơn. Tôi sẽ được nhờ cậy con lúc tuổi già.
Một người bạn của tôi nói, nếu tôi thực sự mong muốn cô ấy sẽ giúp tôi kết nối tìm đối tác để sinh em bé bằng cách quan hệ trực tiếp, hoặc có thể liên hệ mua tinh trùng. Nhưng tôi chưa sẵn sàng.
Về kinh tế, tôi không đáng ngại nếu phải nuôi một đứa trẻ, vì công việc của tôi tương đối ổn định, anh chị em nhà tôi ai cũng có điều kiện nên họ sẽ giúp đỡ tôi về kinh tế. Có điều tôi chẳng biết có nên sinh một đứa con và làm mẹ đơn thân hay không. Nhiều đứa trẻ sinh ra có cả bố lẫn mẹ mà vẫn hư hỏng, tôi có một mình liệu có đủ khả năng nuôi dạy con nên người?. Tôi đang cảm thấy rất hoang mang, rất mong nhận được lời khuyên từ độc giả.
Phụ nữ khôn ngoan nên chọn chồng dựa vào 5 tính cách này
Một người đàn ông giàu có không đồng nghĩa với việc họ là người chồng tuyệt vời, và càng không đồng nghĩa với việc bạn sẽ hạnh phúc.
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.