Ép vợ ly hôn cưới người tình, sau 2 năm câu nói của con trai khiến tôi ôm mặt khóc
Tôi và vợ đến với nhau qua mai mối, tình yêu không có, nói thẳng ra là như vậy. Lúc ấy tôi nghĩ đến tuổi thì phải kết hôn, vợ cũng là người phụ nữ không đến nỗi nào. Nhưng chung sống với nhau 4 năm thì tôi gặp tình yêu đích thực của đời mình.
Lúc đấy vợ chồng tôi đã có một bé trai hơn 2 tuổi. Dù thương con, không muốn thằng bé phải chịu cảnh gia đình chia lìa nhưng tôi nghĩ cuộc đời quá dài để sống với người phụ nữ mình không yêu. Hơn nữa, tôi cũng không muốn người mình trao trọn con tim phải sống trong bóng tối không có danh phận.
Cô ấy là cô bạn gái từ thời đại học mà tôi vẫn ngưỡng mộ và khao khát có được. Nhưng thời điểm đó tôi quá mờ nhạt và kém cỏi, không dám công khai tán tỉnh, chỉ có thể nhìn cô ấy từ xa mà thôi. Sau này gặp lại, cô ấy ly hôn chồng, đau khổ vì hôn nhân đổ vỡ. Nhìn cô ấy khóc lóc nước mắt giàn giụa, tôi đau xót vô cùng, quyết tâm phải che chở cho cô ấy thật tốt. Dù tôi tìm được cô ấy khá muộn màng nhưng chúng tôi còn cả một cuộc đời dài phía trước để bên nhau cơ mà.
Đến khi cô ấy thông báo mang thai, tôi lập tức đưa đơn ly hôn, nói rõ với vợ rằng hôn nhân không tình yêu thì tốt nhất là giải thoát cho nhau. Vợ buồn lắm nhưng cuối cùng vẫn đồng ý mà không gây ầm ĩ khiến tôi thở phào nhẹ nhõm. Tôi không muốn người tình chịu danh phận kẻ thứ ba bị người đời xì xào bàn tán đâu.
Sau ly hôn, sợ bạn gái ghen tuông, hơn nữa cô ấy cũng đang mang thai con của tôi rồi nên tôi không mấy để ý tới vợ cũ con riêng. Vợ cũ đi làm có lương, hai mẹ con thừa sức nuôi nhau. Tôi cũng không gửi tiền chu cấp vì bây giờ còn phải lo cho hạnh phúc mới.
Ly hôn mấy tháng thì tôi chính thức tái hôn. Đủ ngày đủ tháng, vợ sinh cho tôi một bé gái rất đáng yêu. Lúc ấy tôi nghĩ cuộc đời này chỉ cần 2 mẹ con cô ấy là đủ. Nhưng ngày con tôi tròn 1 tuổi, cho đến hết đời cũng không thể quên được hôm đó, mẹ tôi bỗng mang một tờ giấy về nhà. Bà khóc thảm thiết thông báo với tôi rằng đứa bé ấy không phải con tôi đâu. Nghe mấy lời đàm tiếu nên bà lén đi xét nghiệm ADN và cho kết quả như vậy. Mắt tôi mờ đi, chân tay run lẩy bẩy khi nhìn những dòng chữ rành rành trên tờ giấy.
Chất vấn vợ, cô ấy cúi đầu thừa nhận sau ly hôn đã yêu 1 người đàn ông có vợ. Lúc mang thai, anh ta không chịu bỏ vợ cưới mình, cô ấy tình cờ vừa hay gặp lại tôi nên mới nghĩ đến cách cho tôi đổ vỏ. Tôi ngã quỵ. Thiên thần đẹp đẽ trong mắt tôi sao lại trở nên thế này? Người phụ nữ tôi thương nhớ bao năm cuối cùng lại cho tôi bao đắng chát, uất hận như này ư?
Mẹ tôi bắt phải ly hôn, vợ cũng đem con về nhà đẻ. Nhớ đến vợ cũ cùng con trai ruột, thằng bé giống tôi như đúc mà tôi đau xót và hối hận cùng cực. Tôi mua rất nhiều thứ đến thăm mẹ con cô ấy. Vợ cũ trẻ ra, xinh hơn ngày trước nhiều. Cô ấy cười nhẹ mời tôi vào nhà.
2 năm mới nhìn thấy con trai, thằng bé càng lớn càng giống tôi quá. Tôi bước nhanh đến, định cúi xuống bế nó lên. Ai ngờ nó nhìn tôi với ánh mắt ghét bỏ, chạy về sau lưng mẹ rồi cáu kỉnh: “Chú là người lạ, đừng lại gần cháu”. Tôi hóa đá tại chỗ.
Sau mới biết vợ cũ dạy thằng bé không lại gần người lạ, để đảm bảo an toàn. Nhưng tôi là bố đẻ nó cơ mà? Thật quá cay đắng và chua xót. Tôi phải quay đi để che giấu nước mắt. Bố đẻ ư? Không quan tâm, thăm nom, bỏ bẵng nó thì cũng khác gì người dưng? Liệu tôi có thể lấy lại được những gì mình đã mất?
Lấy vợ sau vài tiếp xúc, đêm tân hôn, chú rể vỡ òa khi nghe vợ bập bẹ nói vẻn...
Trong khoảng thời gian này, tôi mới biết Ly không bị câm bẩm sinh. Cô ấy từng là nạn nhân của bạo hành gia đình, khi lên 6, Ly bắt đầu ít nói rồi dần dần chẳng nói chuyện với ai nữa. Biết sự thật này, tôi càng trân trọng Ly hơn.
Biếu mẹ đẻ 500 nghìn tiền vé xe, tôi bị chồng mắng và tấm bi kịch của cuộc hôn nhân...
Sáng nay tôi đã ra tòa để xin đơn. Cầm lá đơn này, tôi đã suy nghĩ rất nhiều. Thế nhưng chắc chắn, tôi sẽ ký lá đơn này và xem thái độ của chồng thế nào rồi mới quyết định.
Đến thăm bạn thân vừa sinh em bé, tôi bất ngờ khi thấy bóng người nép sau bức tường
Tôi hỏi cha đứa trẻ, cô ấy chỉ bảo là một đồng nghiệp ở công ty. Kể từ khi bạn có thai, tôi luôn lui tới chăm sóc. Thậm chí ngày cô ấy đẻ, cũng là tôi trực cả ngày cả đêm ở bệnh viện.
Chồng giận vì mất đôi giày cũ, vợ gặng hỏ rồi ngỡ ngàng khi biết sự thật giấu kín bấy...
Đến lúc này, tôi mới đồng cảm với chồng. Không ngờ anh lại có tâm sự như vậy. Bây giờ tôi rất muốn bù đắp cho chồng, nếu tôi mua một đôi giày y hệt như vậy, liệu tâm trạng anh sẽ khá hơn chứ?