Ép con dâu đưa số vàng cưới, chưa được bao lâu thì mẹ chồng phải cay đắng trả lại vì "chiêu độc" của nàng dâu
Tôi và Lâm quen nhau 3 năm mới đi đến hôn nhân. Khi yêu nhau chúng tôi luôn giữ quan điểm chỉ cần tình cảm chắc chắn, những vấn đề khác có thể cùng nhau giải quyết, dù là về chuyện mẹ chồng. Vài lần về nhà người yêu chơi tôi cũng thấy mẹ anh thoải mái, lúc nào cũng niềm nở với tôi. Tôi cứ nghĩ mình may mắn khi có được chồng ưng ý, mẹ chồng dễ tính.
Sau khi cưới chồng, quan hệ mẹ chồng nàng dâu cũng khá thoải mái. Mẹ của Lâm luôn tỏ ra thân thiện, vui vẻ với con dâu. Nhưng tôi dần phát hiện một thói xấu của mẹ chồng cũng khiến chồng tôi lo lắng. Anh nói ngày trước mẹ không như thế, nhưng gần đây bị bạn bè lôi kéo vào trò số đề. Dù bị hai con nhắc nhở nhiều lần nhưng bà vẫn không bỏ được. Mẹ chồng tôi cứ bảo: “Mẹ chỉ chơi cho vui, chẳng ảnh hưởng gì đến các con đâu, cứ yên tâm đi!”.
Đến một lần chồng tôi giận đùng đùng nói với mẹ: “Mẹ xem mẹ bán tạp hóa được bao nhiêu đều chơi số đề. Trong nhà giờ tiền gì cũng vợ chồng con lo. Mẹ còn nói là chơi cho vui?”. Thấy con trai giận như thế mẹ chồng tôi cũng thôi không chơi được một tuần, nhưng sau đó vẫn chứng nào tật nấy lén lút con cái ra ngoài chơi. Lâm chán chẳng buồn nói, cũng không biết phải làm sao.
Khi tôi sinh con đầu lòng thì quyết định về nhà ngoại vì biết mẹ chồng cũng không giúp đỡ được gì. Trước khi đi, mẹ chồng tôi còn vui vẻ bảo nhờ nhà thông gia chăm sóc, khi nào rảnh sẽ ghé thăm cháu. Nhưng chỉ nói cho có vài câu như thế rồi bà lại ngon ngọt đòi giữ vàng cưới của hồi môn cha mẹ tôi trao ngày trước:
“Con à, con về ngoại rồi, thằng Lâm lại đi làm liên miên chẳng có ở nhà. Tài sản của hai đứa có gì quý giá thì đưa mẹ giữ cho chắc. Vàng cưới của con ấy, giờ trộm cướp hoành hành, chẳng biết được con à. con cứ đưa mẹ giữ, phòng mẹ có két sắt giữ an toàn nhất”.
Tôi quá hiểu tính mẹ chồng nhưng cũng không thể từ chối được, vì bà cứ nằng nặc đòi giữ, quyết không cho tôi đường lui. Đành lòng, tôi vào phòng đưa vàng cho mẹ chồng. Cầm được vàng cưới của con dâu, mẹ chồng tôi vui ra mặt, còn bảo: “Cứ đưa mẹ giữ, cần thì lấy, chẳng mất đâu mà lo!”.
Tôi với con về ngoại thì mẹ chồng cũng chỉ ghé thăm vài lần, đem được ít thịt cá cho con dâu và cháu trai. Đến một hôm khi tôi ở trong phòng nhà cha mẹ đẻ cho con bú thì thấy mẹ của Lâm mặt mày u ám đi vào, quăng phịch đống vàng cưới trước mặt tôi:
“Tôi chẳng thèm giữ vàng cưới của chị nữa, giữ lại mệt thân, chẳng được tích sự gì!”.
Nói rồi mẹ chồng đi thẳng về nhà, chẳng nói lời nào nữa. Mấy hôm sau khi về nhà chồng rồi tôi mới đi chợ, gặp họ hàng, người quen xung quanh. Lúc này tôi mới nghe người quen gần nhà nói:
“Mấy nay cô về ngoại ở cữ à, có nghe tin mẹ chồng đem vàng đi bán không? Eo ơi, bà ấy thua lô đề nên đem đi bán toàn vàng giả, gắt ầm cả lên giữa tiệm người ta”.
Nghe thế tôi cuối cùng cũng hiểu vì sao mẹ chồng lại cay đắng trả vàng cho tôi. Thậm chí, cả mấy tuần sau bà vẫn làm mặt lạnh với con dâu. Bà còn nói với chồng tôi:
“Nhà vợ thì giàu mà sao đi tặng vàng giả cho con gái?”.
Chồng tôi nghe vậy thì ngẩn người chả hiểu gì. Tôi kéo anh về phòng mới thì thầm:
“Anh yên tâm đi, vàng thật em giữ rồi, mẹ không dám động đến vàng cưới của tụi mình để đi đánh bạc đâu”.
Chồng tôi nghe thế thì cười khoái chí, khen vợ rối rít. Dù vậy, chúng tôi vẫn đang nghĩ cách làm sao để chuyện mẹ chồng chơi bời không ảnh hưởng đến gia đình. Mọi người có thể cho tôi lời khuyên không?
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.
Bạn bè đỏ mắt ghen tỵ vì tôi được chồng chiều chuộng, nào ngờ 3 năm qua tôi phải nuốt...
Tôi mất kiên nhẫn xuống nhà tìm thì không thấy anh đâu. Đối diện tôi chỉ là bóng đêm lạnh lẽo. Trong ngôi nhà được treo đầy dây đỏ, giờ đây chỉ còn một mình tôi trong bộ váy cưới trắng muốt.