Dốc lòng chăm bệnh nhân vô gia cư bị liệt nửa người, ngày xuất viện, anh quỳ xuống cầu hôn bằng chiếc nhẫn kim cương tiết lộ gia thế khủng
Chào mọi người, tôi là một y tá điều dưỡng của trung tâm vật lý trị liệu. Làm việc trong ngành 2 năm nay, tôi luôn quan niệm phải lấy y đức làm gốc. Dù bệnh nhân là già hay trẻ, khó khăn hay sang giàu thì việc của người trong ngành y nên làm đó là dốc hết tâm sức để chữa cho họ.
Là một y tá điều dưỡng, tôi không có chuyên môn cao như bác sĩ. Nhưng nhìn lại những gì mà mình làm được, tôi không khỏi tự hào. Khi mọi người đặt chân đến nơi này, ai cũng buồn bã, lo lắng với số phận của mình. Việc của chúng tôi chính là kéo niềm tin vào cuộc sống đến gần với bệnh nhân.
2 năm trước, tôi đã gặp một bệnh nhân đặc biệt. Anh bị liệt sau một vụ tai nạn giao thông. Sau khi phẫu thuật, bác sĩ nói anh có 5% cơ hội đi lại. Và vì lời nói đó, anh đã tìm đến chúng tôi để tập những bài vật lý trị liệu đầu tiên.
Khi gặp tôi, anh than thở mình không có gia đình. Nghe được hoàn cảnh ấy, tôi chẳng dám hỏi thêm vì sợ cứa vào nỗi đau của bệnh nhân. Cứ thế, tôi và anh làm bạn bè. Vào những ngày anh đến tập, tôi luôn ân cần hỗ trợ từ phía sau. Có lẽ vì sự tận tình ấy nên nhiều lần đến viện, anh lại mang theo một túi quà to nhưng tôi chưa bao giờ nhận những món quà vật chất đó.
2 năm nay, tôi đã chứng kiến anh đổ mồ hôi và vô số những giọt nước mắt đau đớn trong phòng tập. Chỉ có điều sau mỗi lần như vậy, anh lại kiên cường đến lạ. Sự quyết tâm ấy làm tôi rung động. Tôi cảm phục ý chí và nghị lực của anh. Và vì cả trái tim của anh, tôi đã yêu anh từ lúc nào không biết.
Tôi vẫn nhớ anh thường nói: “Khi nào đi được, anh sẽ cầu hôn em. Còn bây giờ, anh không xứng với em chút nào”. Thật ra tôi sớm đã đồng ý tấm chân tình ấy, chỉ chờ đợi một lời nói của anh mà thôi.
Cho đến hôm nay, cũng là sinh nhật của mình, tôi đã nhận được một món quà vô cùng to lớn. Đang trực, tôi thấy người yêu nhắn tin nói xuống sảnh gấp. Khi tôi xuống đến nơi, anh đã đứng ở đó chờ sẵn. Anh đứng rất vững và không còn đau đớn như trước. Rồi người yêu tôi quỳ xuống, mở nắp hộp nhẫn và nói:
“Em đồng ý làm vợ anh nhé”.
Mọi người ồ lên và đồng loạt vỗ tay. Còn tôi thì ngượng ngùng gật đầu đồng ý. Lúc biết chiếc nhẫn bên trong là kim cương, tôi hỏi người yêu thì anh nói: “Thật ra lúc đầu anh muốn trêu em rằng gia cảnh anh nghèo. Không ngờ em tưởng thật và càng tốt với anh. Sợ em biết chuyện sẽ giận nên anh mới giấu đến tận bây giờ”.
Vậy đấy, mối tình của tôi đã trải qua như thế mọi người ạ. Bây giờ tôi và anh sắp trở thành người một nhà rồi. Dù người yêu tôi chưa thể chạy nhanh như người bình thường nhưng chắc chắn vào ngày cưới, anh sẽ từng bước, từng bước dẫn tôi lên bục hạnh phúc.
Phụ nữ khôn ngoan nên chọn chồng dựa vào 5 tính cách này
Một người đàn ông giàu có không đồng nghĩa với việc họ là người chồng tuyệt vời, và càng không đồng nghĩa với việc bạn sẽ hạnh phúc.
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.