Đang yên đang lành vợ bỏ lại đứa con 2 tháng tuổi ra đi, đến khi mẹ chồng đọc được tờ giấy đó mới vỡ lẽ mọi chuyện
Chị dâu tôi thì tính tình khó ưa, hay trách móc chồng, trông 2 người khác nhau một trời một vực. Thực sự mỗi khi đi đâu, trông vợ chồng anh chị ấy chẳng khác gì xe ôm với bà chủ. Tính anh trai em đã giản dị đã đành, đằng này chị dâu cũng ăn diện. Đồ của chị ấy nguyên váy đã xếp tủ đầy, trong khi anh trai chỉ lưa thưa vài bộ áo quần.
Cách đây 5 tháng, anh trai em phát hiện bị ung thư phổi. Lúc đó chị em đang bầu sắp sinh rồi. Cả nhà ai cũng sốt ruột, lo lắng cho anh. Mọi người giục anh nhập viện mãi anh mới chịu. Tại anh còn bận lo cho vợ con. Nhớ cái hôm em mang đồ vào viện, anh cứ buồn buồn bảo: "Chị sắp sinh mà anh không ở nhà được, chắc chị tủi lắm".
Tôi mới bảo: "Anh yên tâm lo chữa trị đi, ở nhà còn bao nhiêu người chứ có phải 1 mình chị đâu".
Từ ngày về làm dâu, anh trai quần quật quanh năm suốt tháng để lo cho cuộc sống. Còn chị dâu có mỗi việc ngồi nhà, nắng không tới mặt, mưa chẳng tới đầu. Ấy mà lắm khi còn bỏ bê chẳng chịu cơm nước gì cho anh trai. Thiếu gì hôm em đi học thêm về qua còn thấy anh trai đi làm vẫn phải lo mua đồ ăn sẵn cho vợ ở nhà!
Rồi như khi biết chồng bị bệnh hiểm nghèo, chị chẳng thương thì thôi nhiều khi còn nói với anh những lời xóc mỉa: "Tôi nói với anh bao lần rồi, làm cái việc đó tiền không có lại độc hại anh không nghe. Giờ thì bệnh tật đó, anh tính sao?".
Anh cứ im lặng cho đến lúc chị ấy vùng vằng bỏ về phòng mới dám thở dài 1 cái.
(Ảnh minh họa)
Nhưng như thế thì đã là gì. Lúc cái Tít được 2 tháng, chị dâu em đột ngột bỏ về nhà mẹ đẻ luôn. Thứ duy nhất chị ấy để lại là 1 lá đơn ly hôn. Hóa ra lúc trước chị ấy bán hết chỗ hàng có trong nhà là để có tiền về quê. Thế mà cả nhà tôi vẫn cứ đinh ninh là chị bán hàng xả lỗ để có tiền điều trị cho chồng.
Hôm đó em cũng ở trong viện. Tầm khoảng 9h sáng, mẹ đẻ mới gọi điện lên báo chị dâu về quê rồi. Cái Tít khát sữa khóc mãi, tè dầm ướt đẫm người mà không có ai thay. Lúc mẹ lên nhà đã chẳng thấy chị đâu cả, chỉ có 1 tờ đơn để trên bàn phấn.
Em run bước vào phòng chả biết nói sao, thấy anh trai đang ngồi thẫn thờ trên giường mà rùng mình. Lúc sau em mới biết chị dâu đã nhắn tin đoạn tuyệt với anh.
Sau hôm biết chị dâu về quê, anh em đòi mang con bé vào viện ở với mình. Suốt 2 tháng trời anh không nói không rằng với ai dù chỉ 1 câu, chỉ trò chuyện với mỗi cái Tít thôi. Tít trầy trật cả tuần mới tập bú bình được. Đến bữa người nhà pha sữa, còn anh em tự cho con uống, cứ 1 tay giữ truyền 1 tay đỡ con. Trông mặt anh khắc khổ, đau thương chẳng ai kìm được nước mắt.
Mấy hôm nay Tít trở tính cứ hay quấy khóc. Mỗi lúc ngủ nó hờn không ai dỗ được. Anh nằm mệt trên giường, nghe con khóc cũng xót ruột và cứ giằng Tít lại để bế. Mỗi lần nó ngủ, anh phải ủ đến 3, 4 lần.
Chặng đường bố con anh phải đi còn xa quá. Cứ mỗi lần nghĩ đến tôi lại thấy xót xa. Mong ông trời thương, cho anh cơ hội sống để Tít được dựa hơi bố mà trưởng thành...
Phụ nữ khôn ngoan nên chọn chồng dựa vào 5 tính cách này
Một người đàn ông giàu có không đồng nghĩa với việc họ là người chồng tuyệt vời, và càng không đồng nghĩa với việc bạn sẽ hạnh phúc.
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.