Con quấy khóc không chịu ngủ, đêm rảnh mới đi tắm thì chồng cứ lén lút phía sau, tôi giả vờ không biết rồi phát hiện sự thật gây sốc
Tôi và anh yêu nhau từ thời học đại học, tình cảm ban đầu rất đơn giản và trong sáng. Anh là mối tình đầu của tôi, biết nhà anh cũng không có điều kiện nhiều nên tôi cực kỳ hạn chế đòi ăn chơi, lúc nào tôi cũng nghĩ tiết kiệm cho anh.
Tình cảm của chúng tôi được đôi bên gia đình ủng hộ, mọi thứ cứ tiến triển đều đều như thế cho đến khi chúng tôi đi làm một thời gian thì kết hôn. Thời điểm đó lương hai đứa cũng khá, thuê một căn chung cư mini ở ngoại thành hết 2 triệu rưỡi, số tiền còn lại cũng tạm đủ chi tiêu. Mọi thứ chỉ bắt đầu khó khăn khi tôi sinh con. Tôi không đi làm được nữa, mà nuôi con mọn lại cực kỳ tốn kém.
Mọi thu chi đổ dồn lên chồng, tôi biết anh vất vả nên thương lắm, nhưng biết làm sao, gia đình hai bên đều khó khăn, chúng tôi không trông ngóng được.
Nhưng dần dần, tôi thấy anh thay tính đổi nết, không còn ân cần nữa, anh hay cáu gắt, khó chịu, đá thúng đụng nia. Bắt đầu bóng gió tôi ăn bám, một mình anh lo chán quá rồi. Anh bắt tôi cắt giảm chi tiêu, mọi thứ mua sắm đều phải do anh đồng ý mới được mua.
Nhiều lúc tôi cũng ức chế lắm, nhưng nghĩ mình đang phụ thuộc nên cắn răng chịu đựng.
Hôm trước, con ốm, tôi loay hoay đến 11 giờ mới dỗ con ngủ rồi tranh thủ đi tắm. Lúc tôi đi thấy anh đi theo, nghĩ chẳng có gì, nhưng vừa bật nước tắm thì thấy nước lạnh ngăn ngắt. Tôi gọi chồng, anh bảo anh không biết. Hôm đó tôi bị con nôn trớ khắp người nên cắn răng tắm gội nước lạnh cho xong. Ai ngờ vừa bước ra, tôi choáng váng đầu óc rồi ngã xuống.
Lúc tỉnh dậy, tôi thấy mình trong bệnh viện, chồng lo lắng ngồi bên cạnh. Anh cứ ấp úng không nói câu nào. Tôi giận và buồn lắm, tôi biết anh tiết kiệm nên tắt nóng lạnh, ép tôi tắm nước lạnh lúc nửa đêm. Càng nghĩ tôi càng thấy buồn quá, anh keo kiệt đến mức không xót xa tôi. Tôi chán lắm, chỉ muốn bỏ quách cho xong.
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.
Bạn bè đỏ mắt ghen tỵ vì tôi được chồng chiều chuộng, nào ngờ 3 năm qua tôi phải nuốt...
Tôi mất kiên nhẫn xuống nhà tìm thì không thấy anh đâu. Đối diện tôi chỉ là bóng đêm lạnh lẽo. Trong ngôi nhà được treo đầy dây đỏ, giờ đây chỉ còn một mình tôi trong bộ váy cưới trắng muốt.