Còn ông chồng nào biết mua giày cho vợ?
Chiều muộn, người đàn ông ấy ghé vào shop giày của tôi, dáng vẻ vội vã: “Em chọn giúp anh đôi giày nào đi êm êm chân chút...”. Nhìn vẻ lịch lãm của người đàn ông ấy, tôi nghĩ chắc anh mua tặng bạn gái, có thể là nhân tình.
Tôi chọn cho anh một đôi giày đúng tiêu chí vừa đẹp vừa êm. Anh loay hoay ngắm, rồi cẩn thận dí dí ngón tay kiểm chứng. Không yên tâm anh lại hỏi: “Có chắc không đau chân không em?”. “Chắc chắn anh à, em bán hàng nên em biết, đôi này giá mắc xíu nhưng tiền nào của đó anh ơi”.
“Ờ anh chỉ quan tâm có đau chân không thôi”. Người khách nở nụ cười hiền. Tôi đùa: “Anh mua tặng bồ hay sao mà kỹ vậy?”. “Anh mua tặng vợ đó. Dạo này cô ấy chuyển sang cơ quan mới, công việc phải di chuyển nhiều, tối nào về cũng than đau chân...”. Trời ơi, tôi đứng hình mất mấy giây, trên thế gian này còn mấy người đàn ông để ý tới cả những tiểu tiết của vợ mình? Tôi xấu hổ với ý nghĩ ban đầu rằng người đàn ông ấy mua tặng nhân tình...
Tôi mở shop giày nữ này đã lâu năm. Khách ghé cửa hàng tôi khá đông, nhưng chủ yếu là nữ. Có khi các chị em đi một nhóm ba bốn người, vào chọn chọn lựa lựa cười nói râm ran, tư vấn cho nhau thật nhiệt tình. Có người đi một mình, vội vã chọn nhanh để trở về với công việc. Hiếm lắm mới thấy một người đàn ông đi cùng vợ hoặc bạn gái. Và thường nếu có, các anh chủ yếu ngồi phía ngoài, chúi mặt vào điện thoại.
Đến khi vợ hoặc bạn gái mang một đôi giày tới hỏi “được không” thì các anh cũng chỉ ừ hữ “được”, kiểu trả lời cho xong. Có anh thậm chí còn cáu bẳn, giục giã... Muôn hình vạn trạng thái độ. Người đàn ông lịch lãm trên đường đi làm về ghé một tiệm giày và nhất mực phải lựa một đôi thật êm chân cho vợ... thì đúng là rất hiếm thấy.
Tự nhiên tôi thấy ganh tị với người vợ của anh khách hàng. Đời còn biết bao thứ tin yêu như thế. Nó chỉ bắt đầu từ những cử chỉ nhỏ, những lời nói giản dị, cũng đâu có tốn kém vật chất và thời gian gì, nhưng chắc chắn người vợ nào cũng thấy mình hạnh phúc hơn hàng vạn phụ nữ khác.
Chiều muộn, nhìn bóng dáng người đàn ông xách đôi giày mua tặng vợ lẫn vào dòng người trên phố, lòng tôi ấm áp vô cùng. Tối nay, hẳn sẽ có một người đàn bà nụ cười rạng rỡ trên môi...
Bị gia đình bạn trai chê "trèo cao’, tôi bình thản lấy điện thoại gọi ngay siêu xe của mình...
“Ôi con trai anh chị cũng trẻ trung đẹp trai, còn làm công ty nước ngoài, sao lại chọn một đứa vừa già vừa xấu thế kia? Tôi thấy anh chị nên xem lại đi, hay con bé này có ý đồ gì?”.
Nghi ngờ chồng ngoại tình, tôi bỗng bật khóc nức nở khi nhìn thấy thứ này lúc nửa đêm
Giờ thì không cần mở tôi cũng biết trong đó là gì, còn gì khác ngoài tờ đơn ly hôn anh ký sẵn. Thời gian qua đã chứng minh suy nghĩ của tôi là sự thật, tôi rơi nước mắt chấp nhận buông xuôi hy vọng cuối cùng.
Thấy cô giúp việc vào phòng bố chồng lúc nửa đêm, tôi bất ngờ khi biết sự thật
Sau đó cô giúp việc đi ra ngoài nói chuyện với tôi. Tôi không hề có ý định trách cô ấy, còn nghĩ nếu bố chồng tìm được người ưng ý, có thể chăm sóc cho ông thì vợ chồng tôi lại càng mừng. Nhưng những gì cô ấy nói sau đó khiến tôi xót xa:
Bất ngờ về nhà chồng, nghe thấy tiếng cười khúc khích trong sân, tôi chết sững nhìn thấy món đồ...
Tôi đi đến phòng khách thì phát hiện chồng tôi đang ngồi cạnh một người phụ nữ trẻ hơn tôi vài tuổi. Chồng tôi ôm vai cô ta, còn mẹ chồng tôi đang bế đứa trẻ. Nhìn họ như một gia đình thật sự, vậy tôi là ai đây?