Còn ông chồng nào biết mua giày cho vợ?
Chiều muộn, người đàn ông ấy ghé vào shop giày của tôi, dáng vẻ vội vã: “Em chọn giúp anh đôi giày nào đi êm êm chân chút...”. Nhìn vẻ lịch lãm của người đàn ông ấy, tôi nghĩ chắc anh mua tặng bạn gái, có thể là nhân tình.
Tôi chọn cho anh một đôi giày đúng tiêu chí vừa đẹp vừa êm. Anh loay hoay ngắm, rồi cẩn thận dí dí ngón tay kiểm chứng. Không yên tâm anh lại hỏi: “Có chắc không đau chân không em?”. “Chắc chắn anh à, em bán hàng nên em biết, đôi này giá mắc xíu nhưng tiền nào của đó anh ơi”.
“Ờ anh chỉ quan tâm có đau chân không thôi”. Người khách nở nụ cười hiền. Tôi đùa: “Anh mua tặng bồ hay sao mà kỹ vậy?”. “Anh mua tặng vợ đó. Dạo này cô ấy chuyển sang cơ quan mới, công việc phải di chuyển nhiều, tối nào về cũng than đau chân...”. Trời ơi, tôi đứng hình mất mấy giây, trên thế gian này còn mấy người đàn ông để ý tới cả những tiểu tiết của vợ mình? Tôi xấu hổ với ý nghĩ ban đầu rằng người đàn ông ấy mua tặng nhân tình...
Tôi mở shop giày nữ này đã lâu năm. Khách ghé cửa hàng tôi khá đông, nhưng chủ yếu là nữ. Có khi các chị em đi một nhóm ba bốn người, vào chọn chọn lựa lựa cười nói râm ran, tư vấn cho nhau thật nhiệt tình. Có người đi một mình, vội vã chọn nhanh để trở về với công việc. Hiếm lắm mới thấy một người đàn ông đi cùng vợ hoặc bạn gái. Và thường nếu có, các anh chủ yếu ngồi phía ngoài, chúi mặt vào điện thoại.
Đến khi vợ hoặc bạn gái mang một đôi giày tới hỏi “được không” thì các anh cũng chỉ ừ hữ “được”, kiểu trả lời cho xong. Có anh thậm chí còn cáu bẳn, giục giã... Muôn hình vạn trạng thái độ. Người đàn ông lịch lãm trên đường đi làm về ghé một tiệm giày và nhất mực phải lựa một đôi thật êm chân cho vợ... thì đúng là rất hiếm thấy.
Tự nhiên tôi thấy ganh tị với người vợ của anh khách hàng. Đời còn biết bao thứ tin yêu như thế. Nó chỉ bắt đầu từ những cử chỉ nhỏ, những lời nói giản dị, cũng đâu có tốn kém vật chất và thời gian gì, nhưng chắc chắn người vợ nào cũng thấy mình hạnh phúc hơn hàng vạn phụ nữ khác.
Chiều muộn, nhìn bóng dáng người đàn ông xách đôi giày mua tặng vợ lẫn vào dòng người trên phố, lòng tôi ấm áp vô cùng. Tối nay, hẳn sẽ có một người đàn bà nụ cười rạng rỡ trên môi...
Nghi ngờ chồng có quỹ đen để ngoại tình, tôi bòn rút tạo tiền riêng, đến ngày anh mất phát...
Một tuần sau khi đưa tang chồng, tôi bắt đầu dọn dẹp đồ đạc của chồng. Tôi bất ngờ tìm thấy một phong bì có hai chữ “Gửi vợ” bên ngoài. Tay tôi run run mở phong bì ra thì thấy rất nhiều tờ tiền cùng một lá thư từ chồng.
Đi xét nghiệm để cứu mẹ, các con trai bàng hoàng phát hiện mình không phải con ruột và bí...
Tôi là anh cả, chỉ muốn hỏi mẹ về sự thật mà có lẽ mẹ đã giấu giếm từ lâu. Mẹ tôi trông bất ngờ lắm, có lẽ bà không nghĩ sẽ có lúc phải nói với chúng tôi về điều này.
Một hành động "kỳ lạ" này của vợ bầu, 9 tháng 10 ngày, tôi bủn rủn tay chân không dám...
Em ngẩn người, chuyện chồng ốm nghén thay vợ thì em có nghe qua, nhưng cái này thì em hoàn toàn không biết. Đúng là cứ tối đến là em rất hay bò qua người chồng.
Vợ qua đời, khi nói chuyện điện thoại với con gái, tôi đau đớn tột cùng
Không thể về chịu tang vợ, tôi đau đớn vô cùng, chỉ mong mình có thể đi thay cô ấy, để vợ được ở lại chăm con. Hôm qua, sau khi làm 3 ngày cho vợ xong, tôi có gọi điện và nói chuyện động viên con.