Con gái tôi cái gì cũng tốt, chỉ việc nhà là lười
Từ nhỏ tôi đã được mẹ dạy rằng là con gái phải giỏi "nữ công gia chánh" thì gia đình mới yên ấm hạnh phúc được. Tôi biết nấu cơm, quét nhà từ ngày học lớp 2, đi cấy đi gặt khi học lớp 4. Lên đến cấp 2 thì mọi việc nhà tôi đều biết làm và bố mẹ chỉ việc đi kiếm tiền, về đến nhà ngồi vào mâm cơm, ăn xong lên giường ngủ, còn rửa bát đã có chị em tôi lo.
Nhờ có sự chỉ bảo của mẹ nên khi lập gia đình tôi tự tin nấu nướng những món ngon cho chồng con ăn mỗi ngày. Hiện tại con gái lớn của tôi học lớp 7, tôi rất muốn cháu làm việc nhà đỡ đần bố mẹ nhưng đó là điều thật xa xỉ.
Con tôi có rất nhiều điểm tốt như xinh xắn, học giỏi, năng động, quan tâm đến mọi người và nhanh nhảu mồm miệng. Nhưng có 1 điểm xấu mà tôi không thể chấp nhận được, đó là lười làm.
Con tự giác học và chăm sóc bản thân nhưng ăn ở rất bừa bộn, không chịu phụ mẹ làm việc. Tôi đi làm cả ngày mệt mỏi vô cùng, về nhà nhắc con lấy gạo nấu cơm cũng phải nói rất nhiều lần, thậm chí phải quát tháo ầm ĩ nhà cửa thì con mới chịu làm.
Mỗi khi tôi sai con làm việc gì đó, con thường lấy cớ tắm hay học bài, thế là tôi không thể nói được nữa. Tôi khuyên bảo con gái đủ mọi lời lẽ nặng có nhẹ có nhưng con không tự giác làm việc nhà.
Tối thứ 7 tuần trước, tôi ở dưới nhà gọi con xuống ăn cơm nhưng mãi không thấy con trả lời. Khi tôi vào phòng thì thấy con đang đeo tai nghe, tay đang bận bấm game. Thấy phòng ngủ bẩn thỉu, giường bừa bộn, tôi nhắc con ăn cơm xong dọn sạch sẽ. Con vâng dạ rõ ngon ngọt, thế mà từ đó đến nay đã gần 1 tuần con chưa chịu làm.
Hôm qua, lúc chồng tôi đi vắng, tôi lại nhắc con dọn phòng và khuyên con đừng giống như mấy cô gái xinh đẹp trên mạng thuê trọ cả năm không thèm dọn, rác chất ngập phòng. Con gái mà lười làm, ăn ở bừa bộn, sau này tương lai cũng chẳng ra gì.
Con không nghe lời tôi nói mà quát ngược lại mẹ: "Mẹ bớt lời đi được không? Sao mẹ cứ mở miệng ra là giáo huấn dạy đời người khác vậy? Con quá mệt mỏi khi phải nghe những lời đó rồi".
Nói xong con bỏ lên phòng và khóa trái cửa, mẹ gọi thế nào cũng không xuống ăn cơm nữa.
Không dạy con thì con không biết làm việc rồi sau này ra đời sẽ bị người ta coi thường, ghét bỏ. Nhưng cứ mỗi lần bảo con làm gì là mẹ con lại căng thẳng với nhau. Tôi không biết phải nói sao để con tự giác làm việc nhà cùng với mẹ nữa?
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.
Ngày tái hôn, con gái nhất quyết không đi theo mẹ, biết được lý do tôi rơi nước mắt muốn...
Con gái tôi là đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, biết nghĩ cho mẹ. Tôi còn nhớ những ngày chỉ có hai mẹ con, lúc tôi bù đầu làm việc, con bé dù muốn mẹ chơi cùng cũng không làm nũng, phá phách. Con bé lặng lẽ chơi một mình, đợi đến khi mẹ xong việc.