Con dâu đuổi mẹ chồng nhà quê ra khỏi nhà, nào ngờ đến tối thì thấy bố mẹ đẻ đi đến cho 1 cái tát trời giáng
Ngay cả khi chọn chồng, Lan cũng vô cùng khó tính, nhiều chàng trai mới tán tỉnh mà đã bị cô át vía chạy cho mất dép. Cho đến năm ngoái, khi đã ngấp nghé 30, Lan mới chịu gật đầu lấy Tuấn. Ban đầu cô chê anh vì nhà anh ở quê nhưng rồi bố mẹ vun vào nói Tuấn vừa đẹp trai, có chí lại tốt tính nên nhất định phải cưới. Cuối cùng, Lan cũng xuôi lòng, nhưng thái độ cao ngạo của cô thì chưa bao giờ gục đầu trước ai.
Từ ngày cưới đến nay đã hơn 1 năm nhưng Lan chưa về nhà chồng lần nào. Ngày lấy chồng, cô ép Tuấn phải đi vay nợ lãi để mua 1 căn chung cư ở thành phố vì cô nói nếu chưa có nhà thì cô không lấy. Rồi đến khi hôn lễ diễn ra, bố mẹ Tuấn lọ mọ từ quê lên thành phố rồi tàn tiệc thì phải về ngay vì Lan không chịu được ở đông người.
Tháng trước, Lan biết mình có thai, cả 2 gia đình nghe tin đó đều vô cùng vui mừng. Mẹ Tuấn vội vàng gọi điện cho các con xin lên chăm sóc con dâu. Nhưng Lan đã gạt đi ngay:
- Con tự lo cho mình được, mẹ không phải lên.
Nhưng mẹ Tuấn năn nỉ:
- Mẹ ở nhà không thể yên tâm được, phụ nữ mang thai những tháng đầu cần phải kiêng cữ rất nhiều, có nhiều cái cần người giúp đỡ. Mẹ con thì ốm đau không sang chăm được, cho mẹ lên chăm con 1 thời gian rồi mẹ về luôn được không?
Thấy mẹ chồng năn nỉ dữ dội cộng với lời khuyên của chồng, Lan đành chấp nhận cho bà lên ở nhà mình. Lúc đó, cô đang làm luận văn tiến sĩ, đang vào những giai đoạn cuối nên cô học ngày học đêm. 1 hôm, mẹ chồng bê bát cháo vào cho con dâu ăn đêm rồi nói:
- Con nghỉ sớm đi, thức khuya không tốt cho em bé đâu.
Lan không ngẩng đầu lên chỉ đáp:
- Mẹ không phải nhắc, học hành là quan trọng. Con sắp lên làm tiến sĩ rồi, lúc đó sẽ có khối đứa phải sợ.
Mẹ chồng liền nói:
- Con làm gì cũng được nhưng không được làm hại sức khỏe mình như thế, còn đứa bé trong bụng nữa. Có làm tiến sĩ hay không thì cũng đâu có quan trọng bằng việc có 1 gia đình hạnh phúc chứ.
Lan nghe mẹ chồng nói vậy thì cáu lên:
- Thôi thôi, mẹ đi ra đi, đúng là nhà quê, biết cái quái gì về học với hành. Gia đình không có còn được chứ cái chức tiến sĩ nhất định đã nắm trong tầm tay rồi.
Vừa nói Lan vừa đẩy mẹ chồng ra, bất cẩn thế nào làm bát cháo trên tay bà đổ gọn xuống cuốn luận văn. Lan nổi điên hét toáng lên:
- Trời ơi, bà làm cái gì thế này. Trời ơi là trời, bao nhiêu công sức của tôi.
Mẹ chồng vội vàng lau sạch và xin lỗi nhưng cơn nóng giận của Lan quá mạnh cô hét vào mặt mẹ chòng:
- Bà cút khỏi nhà tôi đi, đồ nhà quê. Tôi đã sớm biết là không hợp mà.
Mẹ chồng nghe vậy vừa khóc vừa bỏ đi. Thế nhưng, bà không biết đi đâu bèn tìm đến nhà ông bà thông gia. Sau khi nghe bà kể hết mọi chuyện, bố mẹ Lan liền nối trận lôi đình tìm đến nhà con gái.
Vừa thấy con ra mở cửa, mẹ Lan đã cho cô 1 cái tát trời giáng khiến Lan choáng váng:
- Mẹ..mẹ làm gì đấy? Sao đánh con?
Mẹ Lan liền mắng con dâu sa sả:
-Mày làm tiến sĩ hay giáo sư gì mà cư xử với mẹ chồng như thế hả con? Còn không bằng đứa vô học, chúng tao dạy mày thế hả? Mày có làm ông nọ bà kia cũng chỉ bôi tro trát trấu vào mặt bố mẹ thôi con ơi là con. Con người, tính cách, đạo đức mới là thứ quan trọng nhất chứ không phải là bằng cấp, mày nhớ chưa?
Bây giờ Lan mới xấu hổ ê chề, cuối cùng cô đành tới xin lỗi và đón mẹ chồng quay về.
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.
Bạn bè đỏ mắt ghen tỵ vì tôi được chồng chiều chuộng, nào ngờ 3 năm qua tôi phải nuốt...
Tôi mất kiên nhẫn xuống nhà tìm thì không thấy anh đâu. Đối diện tôi chỉ là bóng đêm lạnh lẽo. Trong ngôi nhà được treo đầy dây đỏ, giờ đây chỉ còn một mình tôi trong bộ váy cưới trắng muốt.