Cô dâu liên tục năn nỉ người quen đừng gửi tiền mừng cưới qua tài khoản
Tôi làm việc và học tập hơn 10 năm ở TP.HCM. Cho nên, đa số bạn bè, đồng nghiệp, người quen đều sinh sống tại đây.
So với bạn bè cùng trang lứa, tôi lập gia đình khá trễ. Cuối tháng 10/2022, tôi tổ chức lễ cưới ở quê.
Do chỉ làm đám cưới ở quê nên tôi chọn mời những bạn bè thân thiết nhất. Đó là những người tôi biết chắc sẽ chẳng lời ra tiếng vào khi phải đi ăn cưới xa.
Sợ những người khác biết sẽ phiền lòng hoặc tìm cách gửi tiền mừng cưới, tôi giữ kín ngày cưới cho đến lúc những bức ảnh cưới đầu tiên được bạn bè chia sẻ.
Bất ngờ khi biết tin tôi cưới ở quê, nhiều người quen nhắn tin chúc mừng và mong muốn tặng quà, tiền mừng…
Tôi giải thích quê ở xa nên không muốn mọi người vất vả, tiệc cưới cũng đơn giản, không quá cầu kỳ, khách khứa không quá nhiều.
Mặc dù tôi khẳng định bản thân rất hạnh phúc khi được mọi người chúc mừng thế nhưng, nhiều người cứ nhất định phải gửi tiền mừng.
Phần lớn trong số đó đều muốn “đáp lễ” do trước đó, tôi đã đi đám cưới của họ.
Dù tôi không gửi số tài khoản ngân hàng theo yêu cầu của mọi người nhưng thông qua đồng nghiệp ở công ty, họ có được ngay số tài khoản của tôi.
Vậy là, tiền mừng cưới được gửi liên tiếp vào tài khoản ngân hàng của tôi. Thậm chí, nhiều người còn không để lại tên mà chỉ có lời chúc đi kèm.
Tôi cảm thấy ngại ngùng nên viết lời nhắn lên mạng xã hội. Tôi mong mọi người đừng chuyển khoản tiền mừng cưới. Bởi, tôi chưa từng nghĩ sẽ nhận lại bất cứ điều gì từ việc dự cưới của các bạn.
Tôi đến lễ cưới của các bạn, tận hưởng không khí hạnh phúc, thưởng thức những món ăn ngon. Tất cả những điều ấy lớn lao hơn món tiền mừng cưới của tôi dành cho các bạn.
Nhiều người quen yêu thích lời chia sẻ thẳng thắn của tôi. Thế nhưng, tiền mừng cứ theo tài khoản ngân hàng mà đến.
Một cô bạn thân nhắn riêng cho tôi. Cô ấy bảo tôi khờ quá. Trước đây, tôi đi cưới nhiều người thì bây giờ họ trả lại cũng là phải. Tôi không nên lên tiếng ngăn mọi người gửi tiền mừng.
Lời khuyên của bạn không sai nhưng tôi lại không thích cách đối xử sòng phẳng với nhau như vậy. Việc đó khiến cho tình cảm có vẻ không chân thành, gượng gạo.
Thực sự, tôi rất bối rối, không biết nên xử lý thế nào cho đúng.
Tuy nhiên, tôi nghĩ việc đầu tiên là mình phải ra ngân hàng sao kê để biết được những ai đã gửi tiền mừng cưới.
Tôi chỉ muốn gửi lời cảm ơn đến đúng người. Dù thế nào, họ cũng đã nhớ đến tôi.
Trước khi xét nghiệm máu cứu con, chồng tôi bất ngờ tiết lộ sự thật khiến mẹ chồng bất ngờ...
Bác sĩ muốn tôi và chồng đi xét nghiệm máu, biết đâu lại trùng nhóm máu với con. Lúc đó chồng tôi giật mình nghẹn giọng nói một câu khiến mẹ chồng tôi suýt ngất, còn tôi thì choáng váng:
Thấy cánh tủ bếp không mở mãi không được, vợ cứ ngỡ bị kẹt để rồi run rẩy khi thấy...
Chuyện sẽ không có gì nếu hôm đó, tôi không phát hiện mất cái dây chuyền vàng. Sợ trong thời gian mình đi công tác, chồng đi làm, người giúp việc lại tắt mắt lấy đồ.
Làm mình làm mẩy khi bị ép đi xem mắt, nhưng vừa thấy đối tượng thì tôi ngại ngùng rồi...
“Rốt cuộc là sao ạ, sao anh biết em đi xem mắt ở đây? Mà sao anh lại đuổi anh ta đi, còn nói thế người ta lại hiểu lầm. Ôi lần này em sống không nổi với mẹ em rồi!”.
Chồng đồng ý đưa người chị trầm cảm về ở chung, tôi tức giận khi đọc được tin nhắn anh...
Đến hôm trước, điện thoại tôi hết pin nên tôi mượn tạm máy của chồng. Tôi không thường lấy điện thoại của chồng xem. Nhưng hôm đó không hiểu sao tôi lại tò mò vào phần tin nhắn của em xem. Khi thấy một đoạn tin nhắn, tôi chết sững.