Chuốc say chồng để dễ động phòng, giả vờ ngủ rồi tôi rụng rời tay chân khi phát hiện chuyện động trời ngay giữa đêm
Tôi và vợ lấy nhau đã 5 năm. Vợ tôi bán tạp hóa ngoài chợ, tôi làm nhân viên giao hàng. Từ ngày có con, thu nhập của tôi và vợ cộng lại chỉ đủ trang trải gia đình nhỏ. Vợ tôi nhiều lần than thở thiếu tiền, nói tôi bỏ nghề giao hàng không kiếm được mấy đồng. Tôi đã cố gắng nhận thêm việc để kiếm thêm, nhưng năng lực của tôi cũng chỉ tới đó.
Vợ tôi thường xuyên trách móc, dùng từ ngữ chê bai chồng bất tài, không kiếm được nhiều tiền như người khác. Cô ấy còn so sánh tôi với chồng hàng xóm. Quá đáng hơn, vợ tôi nói nếu tôi không có cách kiếm được nhiều tiền hơn thì cô ấy sẽ ly hôn, ôm con đi.
Chịu đựng hết nổi, tôi nói vợ vậy thì cứ đi đi, tôi chóng mắt lên xem. Nếu so với vợ người khác thì vợ tôi cũng chẳng đẹp hơn là bao, cũng chẳng tài năng gì hơn ai. Vậy sao lúc nào cũng chê bai chồng, tôi không tin cô ấy tìm được người đàn ông khác tốt hơn tôi.
Đến một đêm, vợ tôi bất ngờ làm một bàn ăn thịnh soạn với thịt nướng. Cô ấy còn mang về nhà một chai rượu. Tôi thấy lạ vì đây là lần đầu tiên vợ mua rượu về uống với chồng. Tôi sinh nghi nên khi mới uống với vợ chưa được bao nhiêu thì giả vờ say, ngã lăn ra ngủ. Nằm một lúc, tôi nghe tiếng lạch cạch bê đồ đạc, sau đó là tiếng mở cửa. Tôi lao ra xem thì thấy vợ đang xách túi đồ, ôm con trên tay. Cô ấy mở cửa ra, bên ngoài có một chiếc ô tô đang đợi.
Tôi hoảng hốt chạy nhanh tới chặn trước vợ. Tôi hỏi cô ấy định ôm con đi đâu, vợ tôi đẩy mạnh tôi ra nói rằng có người đàn ông có tiền đưa cô ấy đi. Vợ tôi không muốn ở trong cảnh nghèo túng này với tôi cả đời. Tôi với vợ giằng co, tôi nhất quyết giữ lấy con không để cô ấy dẫn đi. Vợ tôi tức giận cắn vào tay tôi rồi chạy ra leo lên xe ô tô. Tôi đứng bất lực nhìn vợ con đi mất trong đêm.
Hai tuần sau đó tôi chật vật với cảnh mất vợ con, một mình chìm trong rượu chè. Chẳng ngờ, có một ngày, vợ tôi ôm con về với quần áo rách bươm, mặt mày lem luốc nước mắt. Cô ấy cầu xin chồng tha thứ.
Vợ tôi nói người đàn ông kia chỉ muốn chơi đùa với cô ấy, chán chê rồi thì đuổi mẹ con cô ấy đi. Cô ấy biết mình sai rồi, van xin tôi tha thứ để nối lại tình xưa.
Tôi nghe vợ kể mà trong lòng chẳng còn chút tình cảm nào, chỉ cảm thấy cô ấy quá đáng sợ. Cô ấy không còn là người phụ nữ của tôi, thân thể giờ đã nhuốm bẩn vì ham mê tiền bạc mà phản bội chồng. Tôi không thể tha thứ cho vợ được nữa. Nhưng khi nhìn thấy con tôi lại mềm lòng, con không có mẹ thì phải làm sao? Giờ tôi nên làm thế nào đây?
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.
Ngày tái hôn, con gái nhất quyết không đi theo mẹ, biết được lý do tôi rơi nước mắt muốn...
Con gái tôi là đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, biết nghĩ cho mẹ. Tôi còn nhớ những ngày chỉ có hai mẹ con, lúc tôi bù đầu làm việc, con bé dù muốn mẹ chơi cùng cũng không làm nũng, phá phách. Con bé lặng lẽ chơi một mình, đợi đến khi mẹ xong việc.