Chưa qua giỗ đầu của chồng mà vợ đã có bầu, hàng xóm xì xầm rồi biết được sự thật không ngờ
Ly và Hải yêu nhau từ thời cấp ba. Cuộc tình của hai người vốn được không ít người ngưỡng mộ. Ly đẹp người còn Hải thì giỏi giang, vì vậy mà xứng lứa vừa đôi. Vừa tốt nghiệp đại học thì cả hai quyết định kết hôn. Ngày cưới của cả hai, bạn bè đông đúc từ thời cấp ba lên đến đại học. Ai ai cũng chúc phúc cho đôi trẻ, đều thấy cái kết này là đã quá mỹ mãn cho cuộc tình 6 năm dài của hai người. Ly xinh đẹp rực rỡ trong bộ váy cưới, nụ cười rạng ngời hết cỡ. Có ai nào ngờ, chính cô dâu xinh xắn ấy đã trở thành góa phụ chỉ 1 năm sau đó.
Từ ngày cưới nhau về, Ly đã thấy sức khỏe của Hải có vấn đề. Ban đầu là anh than ăn uống khó tiêu. Càng về sau thì những cơn đau bụng lại càng nhiều, Hải ngày một gầy rộp đi. Đến lúc không chịu nổi nữa thì Hải mới đến viện khám. Kết quả bác sĩ đưa ra khiến Hải như chết đứng. Anh mắc bệnh ung thư dạ dày Hải như không tin vào mắt mình, rõ ràng anh mới 22 tuổi, còn quá trẻ để chết. Hải cứ thất thểu đi ra, lòng dạ đầy tuyệt vọng. Anh cũng không bắt điện thoại của Ly, cứ ngồi thừ trước bệnh viện đến tận khuya. Hải cứ suy nghĩ phải làm thế nào với Ly. Nếu anh biết sớm về bệnh tật của mình, anh đã không cưới cô để cô phải trở thành góa phụ.
Dù đau lòng lắm nhưng Ly vẫn rất lạc quan. Ly bảo với Hải phải cố gắng trị liệu, còn nước còn tát, không được bỏ cuộc. Ly nói sẽ luôn bên Hải dù có thế nào, đừng nói chuyện tương lai, cứ nỗ lực cho hiện tại là được. Nghe Ly động viên mà Hải cũng có chút an lòng. Ly khuyên Hải nên lựa lời nói với ba mẹ, dù sao hai người cũng chỉ có mình Hải. Hai ông bà sau đó quả thật không chịu nổi cú sốc, ốm mất mấy ngày mới khỏi.
Ngày hôm sau, Ly đưa Hải vào viện chuẩn bị cho quá trình trị liệu. Chợt Ly nảy ra ý định, cô ghé tai nói gì với bác sĩ. Ông ấy vội gật đầu tán thành, ánh mắt Ly tràn đầy hy vọng. Ly kể lại cho Hải nghe. Hải ban đầu không chịu, anh không muốn cô khổ sở. Nhưng mắt Ly cứ ươn ướt, cô nắm chặt tay Hải:
- Làm ơn, để em còn có hy vọng mà sống đến cuối đời, được không?
Hải thương vợ mà đành gật đầu.
Dù trong quá trình trị liệu, Hải lúc nào cũng lạc quan và cố gắng nhưng tử thần vẫn không buông tha cho anh. Một năm sau đó, Hải qua đời. Ngày Hải mất, ba mẹ anh khóc đến ngất xỉu mấy lần. Chỉ có Ly là bình thản đến lạ, ai cũng nghĩ chắc vì cô mạnh mẽ, vì cô đã chuẩn bị trước tinh thần.
Sau ngày chồng mất, Ly bắt đầu ăn uống bồi bổ, ngủ nghĩ cũng nhiều hơn. Họ hàng có người ác miệng lại bảo cô chăm chút để tìm chồng mới. Cha mẹ chồng của Ly thì cũng chỉ nghĩ chắc do mấy nay chăm Hải nên cô kiệt sức, giờ mới có thời gian ăn uống.
Rồi Ly có thai, là song sinh. Ly mừng đến rơm rớm nước mắt. Ly đứng trước bàn thờ chồng mà báo tin. Mẹ chồng cô nghe được, giận giữ chạy đến đuổi Ly ra khỏi nhà rồi mắng chửi không dứt.
Ly biết giờ có nói thế nào thì cha mẹ chồng cũng không tin mình. Cô đành im lặng dọn ra khỏi nhà, cứ để cha mẹ chửi mắng. Ông bà lớn tuổi rồi, cô nói lại ông bà lại đổ bệnh. Ly bình tâm lại mà yên tâm dưỡng thai. Đến ngày Ly sinh con thì cha mẹ của Hải nhận được điện thoại của mẹ Ly, bảo hai người vào viện. Hai ông bà ban đầu tính không đi, vì nào có phải là cháu mình đâu. Nhưng hai người cũng vào viện một chuyến xem sao.
Đến khi thấy hai đứa trẻ sơ sinh mặt mày y chang Hải, cha mẹ Hải mới ngỡ ngàng đến không nói được lời nào. Được vị bác sĩ ngày trước trị liệu cho Hải giải thích, hai người mới lau nước mắt mà thương con dâu. Hóa ra vì thương chồng, muốn sinh con cho chồng mà Ly có ý định muốn Hải giữ lại tinh trùng trong bệnh viện. Lúc đó cô nghĩ ít ra nếu Hải khỏe mạnh lại thì cũng không ảnh hưởng tới chất lượng tinh trùng. Còn nếu Hải mất đi, cô sẽ sinh con cho anh và một mình nuôi con, không tái giá.
Cha mẹ Hải vừa khóc vừa ôm Ly, ông bà cảm ơn vì sự hy sinh và yêu thương của Ly dành cho Hải. Tin chắc rằng ở trên trời. Hải cũng nhìn thấy mẹ con cô giờ đã khỏe mạnh, anh có lẽ cũng đang mỉm cười mãn nguyện…
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.
Ngày tái hôn, con gái nhất quyết không đi theo mẹ, biết được lý do tôi rơi nước mắt muốn...
Con gái tôi là đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, biết nghĩ cho mẹ. Tôi còn nhớ những ngày chỉ có hai mẹ con, lúc tôi bù đầu làm việc, con bé dù muốn mẹ chơi cùng cũng không làm nũng, phá phách. Con bé lặng lẽ chơi một mình, đợi đến khi mẹ xong việc.