Chồng vét cả gia tài cho bố vợ chữa bệnh, biết tận cùng sự thật tôi bủn rủn chân tay
Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày hôm đó, bố tôi từ quê lên thành phố khám bệnh. Khi nhìn bệnh án của ông mà tôi bật khóc vì thương. Bố bị bệnh cần số tiền 200 triệu để phẫu thuật nhưng cũng may là nếu điều trị theo đúng phác đồ thì bệnh tình của ông sẽ ổn định.
Vợ chồng tôi hiện tại đang thuê nhà sống trên thành phố, còn bố mẹ đôi bên thì đều ở quê. Hiện tại tôi ở nhà trông 2 đứa con do sinh dày, mình chồng đi làm. Mỗi tháng số tiền anh đưa về chỉ có hạn do lương chồng cũng không cao. Căn ke chi tiêu, chẳng dám mua sắm gì cho bản thân mình, hàng tháng tôi mới để ra được một khoản nhỏ. Bây giờ sau mấy năm thì vợ chồng tôi chỉ có sổ tiết kiệm hơn 200 triệu đồng mà thôi.
Hoàn cảnh nhà tôi không biết lấy đâu ra tiền chữa bệnh nhưng tôi cũng không dám mở lời xin chồng. Mấy năm qua tôi chỉ ở nhà không làm ra tiền, sổ tiết kiệm đó trên danh nghĩa là của cả hai vợ chồng nhưng nói thẳng thì một mình anh kiếm được. Chồng vẫn ước ao mua được nhà riêng, bây giờ rút hết chữa bệnh cho bố vợ, tôi nghĩ anh khó lòng chấp nhận.
Không thể ngờ nổi, khi tôi kể lại tình hình bệnh tật của bố và tâm sự về hoàn cảnh khó khăn của gia đình mình thì chồng chủ động đưa ra đề nghị rút hết tiền tiết kiệm của hai vợ chồng để chữa bệnh cho ông.
- Sức khỏe của bố là quan trọng nhất. Tiền thì có thể kiếm lại, em nghĩ như vậy là hiểu lầm về anh rồi đấy. Anh là người tính toán và không biết quan tâm đến bố vợ hay sao?
Nghe chồng trách mà tôi vừa cảm kích vừa áy náy với anh vô cùng. Không ngờ anh lại có hiếu với bố vợ, sẵn sàng hi sinh bao công sức, mồ hôi nước mắt của mình mấy năm qua để chữa bệnh cho ông.
Chẳng những thế, thời gian bố tôi phẫu thuật nằm viện, tôi vào chăm ông thì chồng thay vợ trông con, quán xuyến việc nhà. Cách cư xử của anh khiến tôi thật sự nể phục và biết ơn sâu sắc.
Cho đến đêm hôm đó, tôi từ bệnh viện về khá muộn. Bố bảo ông cũng đỡ nhiều rồi sau 6 ngày phẫu thuật, tôi cứ về nghỉ một đêm cho thoải mái, ở bệnh viện ngủ không tròn giấc. Thấy ông đúng là khỏe hơn, sắc mặt hồng hào lên, do vậy tôi đồng ý.
Mở cửa vào nhà, tôi khẽ khàng không dám gây ra tiếng động vì nghĩ chồng và hai con đã ngủ say. Sau lần này, chắc chắn tôi sẽ bù đắp cho anh thật tốt. Anh đã vất vả quá rồi. Nhưng hóa ra chồng tôi vẫn thức, anh đang nói chuyện điện thoại với ai đó trong bếp.
- Bỏ ra 200 triệu, số tiền chẳng đáng là bao mà thu lại được quá nhiều thứ, vậy thì cũng đáng mà. Quan trọng là phải giấu thật kỹ và tỏ ra là mình đã hết lòng hết dạ với vợ con, gia đình. Lúc đó thì vợ chú cũng sẽ móc ruột gan ra để đối đãi với chú, muốn gì cũng được…
Sang năm chú lấy vợ, nhớ phải học chiêu của anh. Đừng bao giờ tiết lộ thu nhập thật cho vợ biết, quỹ đen thì mua đất là chắc ăn nhất vì đất sẽ không mất giá chỉ có tăng giá thôi. Để bố mẹ đứng tên hộ, sau bố mẹ qua đời thì đó sẽ là tài sản mà ông bà để lại cho các con trai. Theo kiểu di chúc, cho tặng này con dâu không có phần. Như thế là chẳng mất đi đâu được mà vợ lại không hay biết gì…
Tôi bủn rủn cả chân tay khi nghe chồng nói chuyện điện thoại với em trai. Em trai chồng tôi đúng là sang năm cưới vợ. Và ngay từ bây giờ chồng đã dạy em cách giấu giếm thu nhập, qua mặt vợ ra sao để vợ vẫn tin tưởng chồng tuyệt đối. Nghe giọng điệu thì chồng tôi có ít nhất 1 mảnh đất đang đứng tên bố mẹ.
Quả thật chồng tôi đã làm rất tốt, diễn kịch quá tài tình. 200 triệu mà mua được hoàn toàn sự trung thành và tận tâm của tôi, nếu tôi không phát hiện ra sự thật.
Tối đó tôi lặng im quay trở lại bệnh viện với bố. Những ngày hôm sau, tôi vẫn vờ như không biết chuyện gì để xem anh ta diễn kịch giỏi đến mức nào. Hãy cho tôi một cao kiến để đối phó lại người chồng tinh vi này?
Lấy vợ sau vài tiếp xúc, đêm tân hôn, chú rể vỡ òa khi nghe vợ bập bẹ nói vẻn...
Trong khoảng thời gian này, tôi mới biết Ly không bị câm bẩm sinh. Cô ấy từng là nạn nhân của bạo hành gia đình, khi lên 6, Ly bắt đầu ít nói rồi dần dần chẳng nói chuyện với ai nữa. Biết sự thật này, tôi càng trân trọng Ly hơn.
Biếu mẹ đẻ 500 nghìn tiền vé xe, tôi bị chồng mắng và tấm bi kịch của cuộc hôn nhân...
Sáng nay tôi đã ra tòa để xin đơn. Cầm lá đơn này, tôi đã suy nghĩ rất nhiều. Thế nhưng chắc chắn, tôi sẽ ký lá đơn này và xem thái độ của chồng thế nào rồi mới quyết định.
Đến thăm bạn thân vừa sinh em bé, tôi bất ngờ khi thấy bóng người nép sau bức tường
Tôi hỏi cha đứa trẻ, cô ấy chỉ bảo là một đồng nghiệp ở công ty. Kể từ khi bạn có thai, tôi luôn lui tới chăm sóc. Thậm chí ngày cô ấy đẻ, cũng là tôi trực cả ngày cả đêm ở bệnh viện.
Chồng giận vì mất đôi giày cũ, vợ gặng hỏ rồi ngỡ ngàng khi biết sự thật giấu kín bấy...
Đến lúc này, tôi mới đồng cảm với chồng. Không ngờ anh lại có tâm sự như vậy. Bây giờ tôi rất muốn bù đắp cho chồng, nếu tôi mua một đôi giày y hệt như vậy, liệu tâm trạng anh sẽ khá hơn chứ?