Chồng tôi tuyên bố: 'Con không có thì chó phải có một con!'
Vợ chồng đang sống hạnh phúc thì chồng tôi bỗng thủ thỉ: "Nhà mình cứ thiêu thiếu thứ gì đó? Buồn và hiu quạnh quá". Tôi gật gù đồng tình. Vì sự nghiệp, cả hai chúng tôi thống nhất sẽ không sinh con trong 3 năm đầu tiên. Khi nào mọi thứ ổn định rồi sinh con cũng không muộn.
Mà công nhận, không có con thì nhà buồn hiu, trống vắng thật. Chồng tôi nghĩ ngợi một lúc rồi tuyên bố: "Con không có thì chó phải có một con". Thế là ngay hôm sau, anh đem về nhà một con chó con xinh xắn, trắng và bông xù hết sức ngộ nghĩnh, đáng yêu.
Lúc đầu tôi cũng thích con cún con ấy lắm. Tôi cưng chiều, cho nó uống sữa, thay đồ đẹp và làm căn nhà ấm áp cho nó. Nhưng rồi chỉ sau vài ngày, tôi nhận ra chồng tôi rước về không phải con cún con mà là một con thú phá hoại, phá hoại đến mức điên đảo.
Tôi cầm cái váy lên mà cảm giác được máu trong người mình muốn sôi lên. (Ảnh minh họa)
Từ ngày có nó, nhà tôi lúc nào cũng đầy lông chó. Đã vậy, chồng tôi thích bế nó vào giường ngủ nên chăn mền toàn lông chó, khó chịu cực kì. Tôi nhắc nhở không ăn thua nên phải lớn tiếng mắng, anh mới chịu để con cún ngủ bên ngoài. Mà hình như con cún nó cũng quen hơi chồng tôi nên nghe tiếng anh về là quẫy đuôi rối rít. Và sau đó là một màn "cha – con" sến súa đến nổi cả da gà.
Con cún lại thích cắn phá, cứ như chuột, nhấm nháp mọi thứ. Từ miếng giẻ lau chân sang xịn đến cái áo mới của chồng tôi, hay đôi giày mới mua của tôi cũng rơi vào tầm ngắm và cái miệng nhỏ xinh của nó.
Hôm qua, tôi đi làm về, mở cửa nhà là đã "giận đến bay màu" khi thấy cái váy mới mua, còn nguyên nhãn mác rách bươm nằm ngay dưới nền nhà. Và con cún phá hoại ấy lại ngước lên nhìn tôi bằng đôi mắt ngây thơ vô số tội, vừa quẫy đuôi vừa sủa mấy tiếng tỏ vẻ chẳng biết gì. Tôi cầm cái váy lên mà cảm giác được máu trong người mình muốn sôi lên.
Chồng tôi vào sau, thấy vẻ mặt tôi thì vội vã bế "con" chạy như bay sang nhà hàng xóm lánh nạn. Tôi bực quá, bỏ vào phòng nằm, chẳng thèm cơm nước nữa. Một lúc sau, anh về, năn nỉ tôi bớt giận rồi chuyển cho tôi 2 triệu để mua cái váy khác. Nhưng tôi nhìn thấy cái mặt con cún ấy là lại giận sôi gan. Hay ngày mai, nhân lúc chồng đi làm, tôi đem luôn con chó về quê cho ông bà nuôi nhỉ? Chứ giữ nó lại, có ngày tôi phát điên quá.
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.
Bạn bè đỏ mắt ghen tỵ vì tôi được chồng chiều chuộng, nào ngờ 3 năm qua tôi phải nuốt...
Tôi mất kiên nhẫn xuống nhà tìm thì không thấy anh đâu. Đối diện tôi chỉ là bóng đêm lạnh lẽo. Trong ngôi nhà được treo đầy dây đỏ, giờ đây chỉ còn một mình tôi trong bộ váy cưới trắng muốt.