Chồng tôi muốn bán vàng để cho chị dâu vay tiền mặt
6 năm trước, chúng tôi vừa mua đất và xây nhà luôn nên tài chính eo hẹp. Chồng tôi muốn làm nhà kiên cố ngay từ đầu, thiếu bao nhiêu đi vay để sau này đỡ xây chắp vá. Trước khi xây nhà, mẹ chồng bảo vợ chồng anh trai có tiền gửi tiết kiệm và khuyên tôi qua đó vay. Tôi nói chuyện với chị dâu về kế hoạch xây nhà của chúng tôi và mong chị cho vay ít tiền.
Thấy chị lưỡng lự, tôi nói sau này anh chị cũng xây nhà, nếu thiếu gia đình tôi sẽ giúp đỡ lại. Chị bảo rất muốn giúp chúng tôi nhưng thu nhập của anh chị đều thấp, làm chỉ đủ ăn không có tiền dư mà cho vay.
Không nhờ được nhà chồng nên tôi đành qua nhờ em gái giúp đỡ và chúng tôi thực hiện được phương án đề ra. Hiện tại nợ chúng tôi đã trả hết, có xe hơi và mua được 1 suất đất.
Năm ngoái anh chị chồng xây nhà. Chúng tôi ngỡ ngàng khi anh chị xây nhà 3 tầng, 100m2 rất hoành tráng. Lúc này chúng tôi mới biết thì ra kinh tế của anh chị rất mạnh.
Ngày hôm kia, chị dâu qua nhà tôi than thở, chị bảo xây nhà quá lớn, bây giờ còn thiếu hơn 200 triệu mà chưa có tiền trả. Chị mong chúng tôi cho vay, sau này anh chị sẽ làm việc trả dần. Không muốn chị em mâu thuẫn, tôi bảo đợi chồng về bàn với anh ấy xem thế nào và trả lời chị sau.
Tôi than phiền với chồng là lúc gia đình khó khăn hỏi vay thì chị dâu từ chối thẳng, vậy mà giờ cũng dám mở miệng hỏi vay, đúng là không biết ngại. Chồng bảo tôi mà không cho vay hóa ra cũng giống người ta sao, mình phải đại lượng hơn để họ học theo. Là anh em ruột thịt mà tính toán so bì nhau lại giống như người ngoài. Nói rồi chồng muốn tôi đưa 4 cây vàng cho vợ chồng anh trai vay.
Không muốn vợ chồng cãi nhau nên tôi miễn cưỡng đưa vàng cho chị dâu vay. Khi tôi mang vàng đến nhà thì chị nói muốn vay tiền. Chị bảo giá vàng đang lên, vay thứ kim loại đó biết bao giờ mới trả hết nợ.
Về nhà nói lại chuyện với chồng, tôi choáng váng khi anh ấy muốn bán vàng đi đưa tiền cho anh chị vay tiền. Chồng bảo điều kiện kinh tế gia đình khá giả hơn, giúp đỡ anh em chút ít đáng gì. Tôi rất bức xúc nhưng không biết phải giải quyết vấn đề này thế nào nữa? Mọi người cho lời khuyên với?
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.
Ngày tái hôn, con gái nhất quyết không đi theo mẹ, biết được lý do tôi rơi nước mắt muốn...
Con gái tôi là đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, biết nghĩ cho mẹ. Tôi còn nhớ những ngày chỉ có hai mẹ con, lúc tôi bù đầu làm việc, con bé dù muốn mẹ chơi cùng cũng không làm nũng, phá phách. Con bé lặng lẽ chơi một mình, đợi đến khi mẹ xong việc.