Chồng nhất định không chịu về quê ăn giỗ bên nhà vợ, bực mình tôi nói: “Từ nay việc nhà ai người đấy lo”, chồng tôi liền đáp lại một câu không thể chối tai hơn
Chồng tôi là người đàn ông ích kỷ, gia trưởng, không những thế anh ta còn keo kiệt và chi li tính toán từng đồng. Mới lấy chồng được gần 5 năm mà tôi đã nhiều lần nghĩ đến chuyện ly hôn. Nhưng vì con tôi cố gắng nhẫn nhịn, dẫu sao sao anh ta vẫn là người bố yêu thương con hết mực.
Bao lần tôi và chồng to tiếng vì những chuyện nhỏ nhặt. Anh ta luôn nói tôi chi tiêu hoang phí, không biết tiết kiệm. Thi thoảng tôi vẫn mua một vài món quà biếu bố mẹ chồng, thấy vậy chồng tôi càu nhàu bảo: “Em lãng phí quá, bố mẹ già rồi có đi đâu mà mua biếu quần áo làm gì, tiền đó để làm việc khác”. Tôi cũng không hiểu nổi tính nết chồng mình nữa. Rõ ràng tôi quan tâm, chăm sóc bố mẹ anh ta cơ mà.
Từ ngày lấy vợ, chồng tôi chưa bao giờ chủ động việc thăm hỏi, lễ Tết bên ngoại. Ngay cả chuyện về thăm nhà vợ anh ta cũng lảng tránh và luôn có câu “ngoại là ngoài”. Nhớ cháu, bà ngoại lên chơi, nhưng chồng tôi lại tỏ thái độ lạnh nhạt. Tôi thực sự cảm thấy xấu hổ với cách cư xử của chồng mình với mọi người.
Tôi thực sự mệt mỏi không biết mình sẽ tiếp tục cuộc hôn nhân này được bao lâu nữa. (Ảnh minh họa)
Mỗi lần đi làm về chồng tôi lại để quần áo, giày, tất mỗi chỗ một chiếc. Lần nào dọn dẹp tôi cũng bực mình cằn nhằn vài câu, nhưng anh ta vẫn trơ mặt ra xem như không nghe thấy gì. Nhiều lúc tủi thân tôi nghĩ mình sống không khác gì ô sin trong nhà. Thêm nữa chồng tôi không bao giờ quan tâm đến cảm xúc của vợ.
Hôm trước dưới quê có giỗ, tôi nói với chồng sắp xếp công việc để về tham dự. Vừa nghe vợ nói xong chồng tôi thẳng thừng từ chối với lý do đi lại mệt mỏi. Bực mình tôi mới bảo: "Từ nay việc bên nào người đấy lo. Bên nhà anh có giỗ em cũng mặc kệ". Thấy vậy chồng tôi mắng tét tát vợ: "Phụ nữ đi lấy chồng thì phải chuyên tâm và có trách nhiệm với việc nhà chồng". Nghe chồng nói xong tôi uất ức đóng sập cửa lại và không muốn tiếp tục câu chuyện với anh ta nữa.
Từ lúc ấy đến giờ, tôi và chồng đều im lặng, không nói chuyện với nhau câu nào. Tôi thực sự mệt mỏi không biết mình sẽ tiếp tục cuộc hôn nhân này được bao lâu nữa. Tôi không thể chịu được tính ích kỷ, hẹp hòi của chồng mình nữa. Tôi đang nghĩ làm thế nào để chồng thay đổi lại tính nết? Có chị em nào rơi vào hoàn cảnh như tôi không?
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.
Ngày tái hôn, con gái nhất quyết không đi theo mẹ, biết được lý do tôi rơi nước mắt muốn...
Con gái tôi là đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, biết nghĩ cho mẹ. Tôi còn nhớ những ngày chỉ có hai mẹ con, lúc tôi bù đầu làm việc, con bé dù muốn mẹ chơi cùng cũng không làm nũng, phá phách. Con bé lặng lẽ chơi một mình, đợi đến khi mẹ xong việc.