Chỉ một câu nói vô tâm của chồng khiến tôi suy sụp muốn ly thân
Là dâu trưởng, sống ở nhà từ đường, tôi luôn ý thức được trách nhiệm của mình. Một năm nhà chồng tôi có 4 cái giỗ; tháng nào các em chồng dâu rể cũng tập trung về ăn uống linh đình một lần nhưng tôi chưa bao giờ kêu ca. Không những vậy, tôi còn là người chủ động gọi điện, mời các em dẫn con về chơi để bố mẹ chồng được vui vẻ. Vì thế, tôi sống rất được lòng nhà chồng.
Tôi chỉ buồn vì chồng tôi không tâm lý, không tôn trọng sự hi sinh, vất vả của vợ. Với anh, đó là điều hiển nhiên mà tôi phải làm. Tư tưởng gia trưởng đó làm chúng tôi nhiều lần cãi nhau vì bất đồng quan điểm.
Hai hôm trước, nhà chồng tôi có đám giỗ. Một mình tôi thức khuya dậy sớm, lo lắng chu toàn mọi thứ. Tổng cộng là 5 mâm cỗ, chưa kể bánh trái, đông sương tráng miệng cũng do một tay tôi làm. Các em chồng chỉ về phụ giúp chút rồi tụ tập "tám chuyện" thôi.
Đến chiều, tôi mệt bở hơi tai. Còn chồng vẫn điềm nhiên ngồi nhậu với bạn bè. Món này hết, món kia thiếu, anh đều lớn giọng gọi vợ chứ không đứng lên. Bạn anh có ý nhắc nhở. Nào ngờ chồng tôi đáp lại: "Lấy vợ về để làm gì, để sai bảo trong những dịp này chứ làm chi. Là đàn ông mà không sai được vợ thì hèn lắm".
Câu nói vô tâm của chồng như dội một gáo nước lạnh vào mặt tôi. Tôi buồn rũ, thất vọng về anh vô cùng.
Tối đó, bố mẹ và các em chồng cũng nhắc nhở chồng tôi về thái độ và cách ăn nói với vợ. Anh hừ một tiếng rồi bỏ vào phòng ngủ. Sống với nhau thế này, càng lúc tôi càng thấy mình không được chồng tôn trọng. Hay tôi xin bố mẹ chồng cho tôi về ngoại sống ly thân chồng một thời gian để anh nhận ra tầm quan trọng của vợ?
(huyendp...@gmail.com)
Bất ngờ ghé nhà bạn trai mà không báo trước, cô gái tức giận vì hành động của anh và...
Anh nói tôi ích kỷ nhưng thực chất anh mới là người chỉ biết tới bản thân...
Nghe giọng bố chồng trong điện thoại, khi nhìn thấy bóng dáng lạ phía sau ông càng sốc
Ở quê của chồng tôi, gia đình anh có một căn nhà riêng. Vì sợ bố chồng không có ai chăm sóc nên chị họ của tôi gửi một cậu con trai tên Hùng sang ở cùng ông. Thấy thế chúng tôi cũng yên tâm.
Trời nắng như đổ lửa nhưng ngày nào em chồng cũng mặc áo dài che kín biết lý do tôi...
Tôi thấy nghi ngờ lắm, nhưng hỏi thì cô ấy cứ bảo mặc áo dài quen rồi. Hôm qua em chồng sang chơi, tranh thủ dạy con tôi học.
Trời mưa to bỗng nghe tiếng đập cửa dồn dập, tôi mở cửa ra liền ôm mặt khóc
Tôi nghĩ, một người phụ nữ như mình cũng xứng đáng gặp được người đàn ông tốt như vậy sao?