Cái phúc của đàn bà là lấy được chồng có tâm
Câu mà phụ nữ chúng ta thường nói với nhau nhất là: “Đàn bà lấy chồng, thông minh xinh đẹp cũng không bằng may mắn”. Phúc của đàn bà chẳng phải là lấy được chồng giàu sang, có địa vị xã hội hay quá đẹp trai... Điều cần nhất ở một người đàn ông với vợ của mình chính là sự quan tâm và thương yêu. Phúc cho những ai có được một người chồng như thế.
Ngày Tâm đi lấy chồng, bạn bè ai cũng trố mắt ngạc nhiên khi chồng cô chỉ là anh giáo viên dạy cấp ba. Họ ngạc nhiên cũng phải, bởi gia đình Tâm rất khá giả, hơn nữa cô lại rất xinh đẹp. Ngày trước cũng thấy cô hẹn hò với vài người, toàn những người giàu có cả. Không khó để cô chọn cho mình một người đàn ông xứng đôi, vừa lứa.
Hoa - bạn thân của Tâm khuyên cô suy nghĩ kĩ trước khi lấy chồng. Bởi đàn bà lấy chồng nghèo cực khổ lắm. Lương giáo viên bèo bọt, có nuôi nổi những giấc mơ của Tâm? Hoa ngày trước cũng yêu sâu đậm một người nhưng người cô chọn để kết hôn là một người giàu có. Mặc kệ bạn khuyên, Tâm vẫn tin vào tình yêu của mình.
Chồng Tâm nghèo thật. Lương giáo viên eo hẹp, một tháng vài ba triệu. Phải chắc bóp lắm vợ chồng cô mới đủ trang trải cuộc sống. Lấy chồng, Tâm bỏ mác tiểu thư luôn gắn với mình từ bé. Bỏ những bộ đầm cầu kì, thướt tha. Bỏ luôn cả những buổi cà phê, hẹn hò ăn uống với bạn. Bạn bè, mọi người xung quanh đều nghĩ rằng Tâm đang sống khổ sở bên chồng.
Rất lâu rồi Tâm mới ngồi cà phê với bạn bè. Mọi người hỏi cô đã hối hận khi lấy chồng nghèo chưa? Tâm trố mắt ngạc nhiên: “Tại sao phải hối hận?”. Cô kể, chưa bao giờ cô cảm thấy cuộc đời mình bình yên đến thế. Cô vui với những bữa cơm đầm ấm, giản dị của mình.
Đàn bà lấy chồng dĩ nhiên ai cũng mong muốn mình được gả cho nhà khá giả. Tâm cũng từng quen, từng hẹn hò với nhiều người. Điều cô luôn hướng đến không phải ví tiền của người đàn ông mà là tấm lòng của họ. Tâm chọn người chồng bây giờ bởi anh cho cô một chữ An mà không người đàn ông nào có thể cho cô.
Cô ốm, cô sốt chồng thức đêm thức hôm để lo. Anh còn tự tay xuống bếp nấu cháo, pha nước cam bắt vợ uống. Lấy chồng nghèo cực nhọc thật nhưng đêm đêm nằm bên cạnh chồng vẫn thấy mình mãn nguyện. Điều đàn bà cần nhất ở người chồng chẳng phải là một bờ vai, một tấm lòng lúc nào cũng chỉ có vợ hay sao?
Nhấp ngụm cà phê Tâm bảo, sao nhiều người nghĩ cô đang khổ trong khi cô lại rất hạnh phúc. Không thể đem vật chất ra để so sánh người đàn bà sướng hay khổ. Bao nhiêu người tiền bạc dư dả, nằm cạnh chồng mà vẫn thấy cô đơn. Cuộc sống của Tâm tiền không bằng người khác nhưng tình yêu của chồng có lẽ bao người đàn bà phải ghen tị.
Hoa ngồi im nghe. Cô không nói gì nhưng đang nghĩ đến cuộc hôn nhân với chồng giàu có của mình. Trên đời này cái gì cũng có giá của nó. Lấy chồng giàu phải chấp nhận việc người đàn ông không có thời gian cho gia đình và hơn nữa có quá nhiều thú vui, tật xấu. Hoa giàu hơn Tâm nhưng Hoa phải ghen ty với bạn mình. Bao nhiêu năm tháng làm vợ, Hoa đã hiểu, rốt cuộc điều đàn bà cần nhất vẫn là cái Tâm của người chồng.
Phụ nữ khôn ngoan nên chọn chồng dựa vào 5 tính cách này
Một người đàn ông giàu có không đồng nghĩa với việc họ là người chồng tuyệt vời, và càng không đồng nghĩa với việc bạn sẽ hạnh phúc.
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.