Cả nhà chồng không quan tâm khi tôi phải nhập viện cấp cứu
1 năm trước, khi bố mẹ và chồng chuẩn bị về quê ăn cưới con trai bác ruột của chồng thì tôi bị đau bụng. Tôi bảo chồng không đi nữa ở nhà đưa vợ đi viện nhưng anh không nghe. Bởi anh muốn chở bố mẹ về quê bằng ô tô riêng, không phải đi xe khách.
Mẹ chồng cho rằng tôi giả đau bụng do không muốn chồng về quê. Bà bảo nếu đau bụng thật thì uống thuốc và nằm nghỉ ngơi là hết, cần gì phải đi bệnh viện.
Tôi không muốn tranh cãi vì đang quá đau. Khi mọi người đi rồi, bụng tôi đau quằn quại hơn, tôi phải gọi điện cho em gái đến đưa đi viện cấp cứu.
Tôi bị đau ruột thừa, bác sĩ chỉ định mổ ngay. Suốt 1 tuần tôi nằm trong bệnh viện chỉ có em gái ở bên chăm sóc. Em ấy đã gọi điện cho chồng tôi để báo cáo tình hình của tôi. Em bảo tôi phải nhập viện, bà ngoại từ quê ra trông nom 2 con của tôi. Em ấy nói chồng tôi về nhanh để chăm sóc tôi. Nào ngờ anh ấy bảo về quê ăn cưới, sau đó đợi ăn giỗ tổ và mừng nhà người chú nữa nên chưa về được. Chồng nhờ em vợ chăm sóc giúp vài ngày.
Trong thời gian tôi nằm viện, chồng gọi điện hỏi thăm được 2 lần. Anh cho rằng đau ruột thừa nhẹ nhàng, cắt bỏ đi càng khỏe, tôi không phải lo lắng gì hết, có em vợ ở bên là tốt rồi.
Ý tứ trong câu nói của chồng như thể bệnh tình tôi không có gì nghiêm trọng đừng làm quá lên để cho gia đình anh ấy yên tâm về quê. Lúc vợ nằm viện thì chồng đang vui vẻ chúc tụng chén chú chén bác, càng nghĩ tôi càng đau lòng.
Suốt 1 tháng nay, mẹ chồng kêu đau đầu. Hôm qua chồng tôi chở bà đi khám, bác sĩ bảo phải nằm viện để theo dõi bởi chưa tìm được nguyên nhân. Chồng muốn tôi xin nghỉ phép vài ngày để đi chăm sóc bà.
Tôi bảo mẹ chồng nằm viện, tự phục vụ bản thân được nên không cần người đi theo. Dù cho bà có phải phẫu thuật thì tôi cũng chỉ thuê người chăm sóc. Những ngày tôi nằm viện, gia đình chồng mải về quê nội ăn cỗ, không ai đoái hoài gì. Tôi phải để cho mọi người hiểu được cảm giác không được quan tâm là thế nào.
Chồng bảo lúc đó có em vợ phục vụ rồi, nhà chồng vào viện cũng chỉ điểm danh cho đủ mặt chứ làm được gì. Anh trách tôi ích kỷ, tính toán, hơn thua với cả nhà chồng. Tôi mà không thay đổi tính cách thì tự đánh mất gia đình.
Càng nghĩ tôi càng ức. Theo mọi người, tôi có nên nhẫn nhịn, quên đi quá khứ và nghỉ làm vài ngày để vào viện chăm sóc mẹ chồng không?
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.
Ngày tái hôn, con gái nhất quyết không đi theo mẹ, biết được lý do tôi rơi nước mắt muốn...
Con gái tôi là đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, biết nghĩ cho mẹ. Tôi còn nhớ những ngày chỉ có hai mẹ con, lúc tôi bù đầu làm việc, con bé dù muốn mẹ chơi cùng cũng không làm nũng, phá phách. Con bé lặng lẽ chơi một mình, đợi đến khi mẹ xong việc.