Bố tôi vừa đọc di chúc xong thì chị dâu đưa ra tờ giấy khiến cả nhà điêu đứng, bố tôi sụp đổ
Bố mẹ tôi chỉ có anh tôi là con trai nên đặt nhiều kì vọng vào anh ấy. Mà anh tôi cũng rất giỏi. Năm nay anh 35 tuổi, đang là giảng viên trường đại học. Ngoài giảng dạy, anh còn đầu tư kinh doanh và thu được kết quả tốt.
Chỉ có điều, anh tôi lấy vợ 8 năm rồi mà vẫn chưa có con. Vì lẽ đó, bố mẹ tôi có cái nhìn khắt khe và ác cảm với chị dâu. Chị dâu tôi cũng là giáo viên, ăn nói, cư xử rất lẽ phép, dịu dàng. Chưa bao giờ tôi thấy anh chị cãi nhau hay to tiếng với nhau. Có nhiều lần anh tôi đi nhậu khuya, chị còn tự mình lái xe đến đón anh về. Anh tôi cũng rất yêu vợ. Tháng nào nhận lương, anh cũng mua quà cho vợ. Cuối tuần là đưa vợ về nhà ngoại chơi tới tối mịt mới về. Bố mẹ tôi hay nói, nếu như anh tôi không quá yêu vợ, họ đã ép hai người ly hôn rồi.
Tuần trước, bố tôi họp gia đình rồi đọc di chúc. Chị dâu vẫn bình thản ngồi nghe tới cuối. Suốt bản di chúc dài 3 trang, chỉ có một phần tài sản nhỏ là chiếc xe tay ga hơn 100 triệu được giao cho chị. Còn nhà cửa, đất đai, cửa hàng, tiệm vàng đều giao hết cho anh tôi, chỉ một mình anh tôi. Phần tôi được mảnh đất và một tiệm vàng nhỏ hơn của anh tôi.
Ở phần lưu ý, bố tôi còn cẩn thận ghi rằng nếu như anh tôi có con riêng, phần tài sản của anh tôi sẽ được chia đôi cho đứa bé và người mẹ. Tôi nghe đã thấy bất bình thay cho chị dâu. Nhưng tôi chưa kịp phản ứng thì chị dâu đã lấy ra tờ giấy đưa cho bố tôi xem. Chị cũng tuyên bố không cần nhận một đồng nào từ gia đình tôi. Chị quá thất vọng vì cách đối xử của nhà chồng và muốn ly hôn.
Bố tôi đọc tờ giấy kia rồi ôm ngực, ngã quỵ xuống. Gia đình tôi nhốn nháo gọi xe cấp cứu đưa ông đến bệnh viện. Mẹ tôi cũng lên huyết áp phải uống thuốc. Đó là giấy chứng nhận anh tôi bị vô sinh. Thì ra nguyên nhân không có con là do anh tôi nhưng chị dâu vẫn yêu thương, chấp nhận điều tiếng mà ở cạnh anh suốt đời dẫu không có con cái. Thế mà bố mẹ tôi lại phân biệt đối xử với chị như thế.
Một tuần nay, bố tôi nằm viện nhưng chị dâu không đến thăm. Tôi về lấy quần áo cho ông mới hay chị ấy đã bỏ về nhà mẹ đẻ và chuẩn bị đơn ly hôn. Anh tôi sầu não, mắt sưng đỏ và suy sụp đến đáng thương. Tôi giận bố mẹ mình quá. Có cách nào để chị dâu tha thứ cho họ và quay về với anh tôi không?
(hongvi...@gmail.com)
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.
Bạn bè đỏ mắt ghen tỵ vì tôi được chồng chiều chuộng, nào ngờ 3 năm qua tôi phải nuốt...
Tôi mất kiên nhẫn xuống nhà tìm thì không thấy anh đâu. Đối diện tôi chỉ là bóng đêm lạnh lẽo. Trong ngôi nhà được treo đầy dây đỏ, giờ đây chỉ còn một mình tôi trong bộ váy cưới trắng muốt.