Bất ngờ về thăm nhà chồng không báo trước, tôi bủn rủn tay chân khi nhìn thấy món đồ trẻ con phơi trong sân
Tôi kết hôn đã 10 năm, có ba cô con gái. Ai cũng khuyên tôi ráng sinh thêm một đứa nữa, biết đâu là con trai. Nhưng tôi thấy nuôi ba con đã vất vả rồi, còn sợ không đủ sức lo đủ cho con, giờ ráng thêm một đứa nữa thì không ổn.
Quả thật tôi chưa từng nghe chồng thở than chuyện tôi sinh con gái. Chỉ có bố mẹ chồng tôi tỏ ra không thích, họ hàng cũng nói ra nói vào. Nhiều khi nhìn ba đứa con gái xinh xắn mình sinh ra, tôi chạnh lòng vì các con không được ông bà yêu thương nhiều. Nhưng cũng may, chồng tôi rất cưng yêu các con, luôn được các con quấn quýt không rời. Tôi nhìn thấy vậy cũng thấy được an ủi.
Tôi và chồng có nhà riêng, thường xuyên về thăm bố mẹ hai bên. Nhưng mấy tháng gần đây, mẹ chồng tôi hay nói bóng gió bảo tôi không cần về, chồng tôi về là được rồi. Ban đầu tôi nghe tức lắm, nhưng nghĩ lại thì tôi có khó chịu cũng không thay đổi được gì.
Cuối tuần vừa rồi chồng tôi đi công tác, tôi cũng có việc về ngang nhà bố mẹ chồng. Chần chừ một hồi lâu, tôi quyết định ghé vào thăm ông bà. Tôi nghĩ bụng bố mẹ chồng cũng có tuổi rồi, tôi cũng chẳng nên để bụng với họ làm gì.
Nhưng vừa dựng xe ở trước cửa nhà bố mẹ chồng, tôi điếng người khi thấy thứ đồ được treo trên giá phơi đồ. Đó là đồ của trẻ sơ sinh. Phải nói rằng bố mẹ chồng tôi chỉ có chồng tôi là con một, họ hàng gần đây cũng không có ai sinh con. Vậy đồ sơ sinh này là của ai mà lại phơi trong nhà bố mẹ chồng tôi?
Tôi im lặng đi vào nhà bố mẹ chồng. Cửa không khóa, tôi nghe tiếng tiếng con nít khóc, theo đó là tiếng của mẹ chồng tôi:
“Cháu nội của bà ngoan nào, trộm vía lớn lên thể nào cũng đẹp trai như bố mày! Bà đây được bế cháu trai thì mai có chết cũng hả dạ”.
Tôi đi đến phòng khách thì phát hiện chồng tôi đang ngồi cạnh một người phụ nữ trẻ hơn tôi vài tuổi. Chồng tôi ôm vai cô ta, còn mẹ chồng tôi đang bế đứa trẻ. Nhìn họ như một gia đình thật sự, vậy tôi là ai đây?
Khi thấy sự xuất hiện của tôi, chồng tôi và người phụ nữ kia tỏ ra lúng túng. Mẹ chồng tôi thì vẫn cười giỡn với cháu nội như chẳng có chuyện gì. Sau khi trở về nhà, chồng tôi xin lỗi vì đã lừa dối tôi. Anh nói rằng muốn hoàn thành tâm nguyện có cháu trai của mẹ, rằng anh không yêu người phụ nữ kia. Tôi cười nhạt, có kẻ ngốc mới tin!
Giờ tôi phải làm sao đây? Tôi không muốn ly hôn chồng, tôi thương ba đứa con của mình chẳng còn bố bên cạnh. Nhưng không ly hôn, mẹ con tôi làm sao sống trong gia đình thế này đây?
Lấy vợ sau vài tiếp xúc, đêm tân hôn, chú rể vỡ òa khi nghe vợ bập bẹ nói vẻn...
Trong khoảng thời gian này, tôi mới biết Ly không bị câm bẩm sinh. Cô ấy từng là nạn nhân của bạo hành gia đình, khi lên 6, Ly bắt đầu ít nói rồi dần dần chẳng nói chuyện với ai nữa. Biết sự thật này, tôi càng trân trọng Ly hơn.
Biếu mẹ đẻ 500 nghìn tiền vé xe, tôi bị chồng mắng và tấm bi kịch của cuộc hôn nhân...
Sáng nay tôi đã ra tòa để xin đơn. Cầm lá đơn này, tôi đã suy nghĩ rất nhiều. Thế nhưng chắc chắn, tôi sẽ ký lá đơn này và xem thái độ của chồng thế nào rồi mới quyết định.
Đến thăm bạn thân vừa sinh em bé, tôi bất ngờ khi thấy bóng người nép sau bức tường
Tôi hỏi cha đứa trẻ, cô ấy chỉ bảo là một đồng nghiệp ở công ty. Kể từ khi bạn có thai, tôi luôn lui tới chăm sóc. Thậm chí ngày cô ấy đẻ, cũng là tôi trực cả ngày cả đêm ở bệnh viện.
Chồng giận vì mất đôi giày cũ, vợ gặng hỏ rồi ngỡ ngàng khi biết sự thật giấu kín bấy...
Đến lúc này, tôi mới đồng cảm với chồng. Không ngờ anh lại có tâm sự như vậy. Bây giờ tôi rất muốn bù đắp cho chồng, nếu tôi mua một đôi giày y hệt như vậy, liệu tâm trạng anh sẽ khá hơn chứ?