Bạn trai nghi ngờ cái thai, tôi làm chuyện ngu ngốc rồi hối hận cả đời
Một năm trước, Phú – người yêu tôi – đề nghị tôi đến nhà anh ấy ở cho đỡ khoản thuê phòng trọ. “Anh cũng muốn hằng ngày được ăn những bữa cơm gia đình do em nấu, ăn ngoài nhiều chán lắm rồi”, anh thủ thỉ. Ban đầu tôi từ chối, nhưng sau đó bạn trai thuyết phục nhiều lần nên tôi mềm lòng và đồng ý về ở với anh ở phòng trọ.
Từ lúc về chung một nhà, chúng tôi ít ra ngoài chơi hơn, sau mỗi ngày làm việc là nấu nướng ăn uống cùng nhau, chơi với nhau rồi ôm nhau ngủ.
Dù cả hai đều dùng biện pháp tránh thai nhưng không hiểu sao tôi vẫn mang thai. Do chủ quan, tôi chỉ nghi ngờ mình “dính bầu” khi các dấu hiệu quá rõ rệt. Lúc báo với Phú về kết quả thử “hai vạch”, anh nói một câu làm tôi choáng váng: “Mỗi lần quan hệ anh đều phòng bị rất cẩn thận, không thể làm em mang thai được”. Sau những câu căn vặn của tôi, Phú nói thẳng rằng anh nghi ngờ cái thai không phải của mình, rằng công việc khiến tôi tiếp xúc với nhiều người đàn ông, và có thể phản bội anh vào các buổi trưa.
“Yêu nhau 3 năm rồi mà anh còn không hiểu con người em sao?”, tôi hỏi, nhưng Phú nói chỉ khi nào sinh con ra và đi xét nghiệm ADN thì mới tin. Vì cái thai đương nhiên là của Phú nên tôi đề nghị cưới xong rồi đi xét nghiệm, nếu không phải con anh thì tôi chấp nhận chia tay, nhưng Phú dứt khoát không đồng ý.
Mấy ngày sau đó, Phú ngủ ở nhà bạn chứ không thèm về, tôi gọi điện nhắn tin thế nào cũng không được. Quá thất vọng, tổn thương, đau khổ và tức giận, tôi đi phá thai ở một phòng khám kín đáo. Khoảng thời gian yếu mệt nằm một mình trong phòng trọ với vết thương cả thể chất lẫn tinh thần, tôi càng nghĩ quyết định của mình là đúng.
Rồi Phú cũng về nhà. Anh tỏ ra áy náy khi biết tôi phá thai và không ai chăm sóc, nhưng vẫn nghi ngờ đứa bé đã mất không phải con mình. Chúng tôi vẫn sống chung với nhau nhưng tình cảm không còn được mặn nồng như trước.
Một hôm, tôi bị sốt cao, sau mấy ngày chẳng những không giảm mà còn đau bụng, cơn đau ngày càng dữ dội. Đến lúc không chịu nổi nữa, tôi đành gọi điện nhờ Phú về đưa đi khám.
Bác sĩ nói tôi bị dính buồng tử cung do viêm nhiễm lâu ngày, tình trạng nặng. Dù đã được phẫu thuật để xử lý, khả năng có con sau này của tôi vẫn rất thấp.
Những lời bác sĩ nói làm toàn thân tôi run lên, tôi gào khóc trách Phú đã hủy hoại đời tôi. Chính anh năn nỉ tôi về sống chung, làm tôi mang thai mà không thừa nhận, anh bạo hành tinh thần khiến tôi phải làm chuyện ngu ngốc, bỏ con mình và đánh mất tương lai.
Trở về nhà, tôi như người mất hồn, không còn thiết sống nữa. Phú hình như hối hận, cố động viên an ủi tôi, nói sẽ chịu trách nhiệm. Nhưng tôi biết đó chỉ là những lời hứa đầu môi chót lưỡi. Chắc rằng khi tôi hồi phục thì anh sẽ bỏ tôi, bởi chẳng người đàn ông nào chịu cưới cô gái không thể sinh con.
Tôi hận Phú, hận chính bản thân mình ngu muội. Tôi phải làm sao đây?
Trước khi xét nghiệm máu cứu con, chồng tôi bất ngờ tiết lộ sự thật khiến mẹ chồng bất ngờ...
Bác sĩ muốn tôi và chồng đi xét nghiệm máu, biết đâu lại trùng nhóm máu với con. Lúc đó chồng tôi giật mình nghẹn giọng nói một câu khiến mẹ chồng tôi suýt ngất, còn tôi thì choáng váng:
Thấy cánh tủ bếp không mở mãi không được, vợ cứ ngỡ bị kẹt để rồi run rẩy khi thấy...
Chuyện sẽ không có gì nếu hôm đó, tôi không phát hiện mất cái dây chuyền vàng. Sợ trong thời gian mình đi công tác, chồng đi làm, người giúp việc lại tắt mắt lấy đồ.
Làm mình làm mẩy khi bị ép đi xem mắt, nhưng vừa thấy đối tượng thì tôi ngại ngùng rồi...
“Rốt cuộc là sao ạ, sao anh biết em đi xem mắt ở đây? Mà sao anh lại đuổi anh ta đi, còn nói thế người ta lại hiểu lầm. Ôi lần này em sống không nổi với mẹ em rồi!”.
Chồng đồng ý đưa người chị trầm cảm về ở chung, tôi tức giận khi đọc được tin nhắn anh...
Đến hôm trước, điện thoại tôi hết pin nên tôi mượn tạm máy của chồng. Tôi không thường lấy điện thoại của chồng xem. Nhưng hôm đó không hiểu sao tôi lại tò mò vào phần tin nhắn của em xem. Khi thấy một đoạn tin nhắn, tôi chết sững.