Bạn nhậu ới cái là chồng ton ton đi ngay, vợ cằn nhằn thì lý sự để rồi điêu đứng khi thấy chị được gã khác chở trên phố
Vẫn biết là chẳng có ông chồng nào hoàn hảo, không tật này thì cũng tật kia thôi. Thế nhưng, tôi khó lòng chấp nhận thói ham mê rượu chè và vô tâm của chồng mình.
Toàn - chồng tôi hiện đang làm trưởng phòng của một công ty xây dựng. Thế nên, anh thường xuyên bị đi gặp đối tác, khách hàng, đi cùng đội công nhân... Và làm gì có chuyện mấy lão đàn ông đi với nhau lại ăn lẩu, ăn nướng uống nước ngọt như hội chị em. Lần nào họ cũng kéo nhau ra quán bia, nhậu tới say bét nhè mới về.
Mặc dù biết rõ tính chất công việc của chồng thế, tôi vẫn khó mà cảm thông. Bởi đó là khởi nguồn khiến Toàn ngày càng ham mê nhậu nhẹt. Thậm chí, nhiều lúc chẳng phải vì công việc, anh vẫn nói dối vợ để đi cùng hội bạn.
Một tuần 7 ngày thì anh đi hết khoảng 5 ngày. Những dịp gần ngày lễ, Tết khéo anh đi cả 7. Thành ra, tiền lương cao nhưng Toàn chả bỏ ra được mấy (ngoại trừ khoản 7 triệu đưa vợ đầu tháng).
Quan trọng hơn cả, nửa đêm anh mới mò về trong tình trạng say mèm, áo quần xộc xệch, người ngợm hôi hám, ảnh hưởng tới vợ con rất nhiều. Ngày nào say vừa vừa thì ngoan ngoãn lên giường nằm, hôm nào mà bí tỉ rồi thì nôn thốc nôn tháo. Và người dọn bãi chiến trường lúc nửa đêm ấy vẫn chỉ có tôi!
Tóm lại, chính vì cái thói ham vui, nghiện rượu chè của Toàn khiến anh biến thành 1 con người khác. Việc nhà anh bỏ bê, việc 2 bên gia đình anh cũng chẳng màng. Chồng tôi chỉ chăm chăm rủ rê đám bạn đi nhậu nhẹt riêng mà thôi.
Nói nhiều lần rồi, ngọt nhạt đủ cả mà anh vẫn chẳng thay đổi, tôi quyết định sẽ phải chơi chiêu.
Một buổi sáng, trước khi chồng đi làm tôi có thủ thỉ:
- Tối nay anh về đưa mẹ con em ra ngoài ăn nhé. Lâu lắm rồi nhà mình chẳng đi đâu hết.
- Ừm, anh biết rồi. Tối anh sẽ cố về sớm, em cứ đón con rồi tắm gội cho nó trước đi.
Thế nhưng ngay chiều đó, Toàn lại gọi cho tôi. Giọng anh kiểu ấp úng, úp mở mãi mới nói được:
- Vợ ơi, anh xin lỗi. Công ty nay lại có khách tới, khả năng anh phải ra công trường bây giờ. Em cho anh xin lỗi, 2 mẹ con cứ đi nhé. Mai anh bù cho.
Tôi thở dài, không nói gì mà tắt máy luôn. Cái lý do mà Toàn đưa ra tôi chẳng lạ lẫm gì. Lần nào anh chẳng bịa ra na ná vậy. Vừa thoái thác đưa vợ con đi ăn, lại vừa đường đường chính chính được uống rượu!
Quả nhiên không ngoài dự đoán, tối đó về Toàn say mèm. Tôi tiếp tục im lặng, pha nước chanh cho anh. Sáng hôm sau, anh đầy hối lỗi nịnh bợ vợ. Tuy nhiên, tôi vẫn chất vấn, hỏi tội. Lúc này, Toàn chống chế:
- Họ cứ rủ, làm thế nào được? Toàn mối quan hệ làm ăn cả, gặp gỡ trên bàn nhậu ra nhiều việc lắm đó vợ.
Nói xong, mặc cho vợ sa sầm mặt mày ở phía sau, Toàn vẫn vội càng cười khì, rồi phi xe đi mất. Kể từ hôm đó, tôi không gọi điện hỏi xem chồng có về không. Cũng không nấu cơm cho anh cả sáng và tối. Thậm chí, tối Toàn có say tôi quyết không mở cửa phòng ngủ, mặc anh ở sofa. Toàn biết tôi giận, cũng hạn chế đi nhậu hơn. Nhưng tôi không bị anh làm xiêu lòng nữa.
Một buổi chiều, tôi cố tình nhờ một anh bạn học cũ chở mình đi cà phê, chạy xe qua khu Toàn đang làm. Vì không căn được chính xác lúc Toàn có mặt, tôi còn phải vòng đi vòng lại mấy quệt.
Nhưng may mắn, ông trời không phụ lòng người. Toàn đã xuất hiện. Tôi ngồi vắt chân sang 1 bên, vuốt tóc dịu dàng, e thẹn và cười nói người chở.
Toàn bắt gặp trọn cảnh đấy chứ. Anh phi xe đuổi theo, rồi ghen lồng lộn lên. Nhưng tôi chỉ quay sang xin lỗi anh chàng đẹp trai chở mình, rồi bỏ đi. Toàn lẽo đẽo theo sau, mắng tôi. Tới lúc này, tôi mới quay lại, dõng dạc hỏi:
- Họ cứ rủ, em biết làm sao? Cũng là đối tác của em đó, không đắc tội được.
Nghe vợ nói câu này, Toàn hiểu rằng tôi đang cố tình trả đũa mình. Anh cứng họng. Toàn đứng đơ ra. Có lẽ, anh đang đấu tranh xem nên mặc kệ tôi, hay nên cố gắng thay đổi để giữ vợ?
Và tối đó Toàn về sớm nấu cơm. Tới lúc đi ngủ, anh cứ trằn trọc không yên. Tôi mặc kệ, quay lưng, nhắm mắt ngủ. Bất ngờ, Tâm ôm vợ thủ thỉ:
- Anh sẽ không đi nhậu nữa đâu. Em cũng đừng đi cùng gã kia nữa nhé.
Mặc dù sau đó thì Toàn cũng vẫn đi nhậu, nhưng đã giảm đi đáng kể. Quan trọng hơn, anh uống bia rượu khi gặp gỡ đối tác nhưng vẫn biết giữ mình, không để bị say khướt như xưa. Kể lại thì vậy, nhưng quá trình Toàn cai được cũng vô cùng gian nan. Dù sau thì đời sống hôn nhân của chúng tôi cũng cải thiện đáng kể từ ngày chồng bớt ham chơi, rượu chè.
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.
Ngày tái hôn, con gái nhất quyết không đi theo mẹ, biết được lý do tôi rơi nước mắt muốn...
Con gái tôi là đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, biết nghĩ cho mẹ. Tôi còn nhớ những ngày chỉ có hai mẹ con, lúc tôi bù đầu làm việc, con bé dù muốn mẹ chơi cùng cũng không làm nũng, phá phách. Con bé lặng lẽ chơi một mình, đợi đến khi mẹ xong việc.