Ba chữ mà bất cứ ai cũng cần ‘KHẮC CỐT GHI TÂM’ để có cuộc đời an nhàn, hạnh phúc
Hành trình ‘trả nợ’
Cuộc đời là một quá trình trả nợ, người khác cho mình không thể thản nhiên nhận, bởi chẳng ai có nghĩa vụ phải cho không bạn cả. Phải luôn xem đó là ân huệ, phải trả lại kịp thời và tương xứng.
Cuộc đời sẽ tiến về phía trước khi chúng ta biết cho đi. Khi cho đi, chúng ta sẽ cảm nhận được sự ung dung, vui vẻ trong từng sải bước đầy nội lực, đầy ấm áp. Lòng biết ơn chính là sự tiếp nối của một mối quan hệ, giúp cho hai người ngày càng bền chặt keo sơn.
Làm người chỉ mong có nhân nghĩa đạo đức, làm việc chỉ cầu không hối hận trong tâm, không nhất định phải thật giàu có, nhưng phải có sự tĩnh lặng và bình thản trong lòng.
Lòng biết ơn là thứ cần phải duy trì trên suốt hành trình cuộc đời. Người nhân đức "chịu ơn một giọt, báo ơn ơn một dòng", thà rằng trả nhiều hơn một chút chứ không cho phép mình mắc nợ, chúng ta sẽ có một cuộc đời khác biệt.
Học cách ‘nhận sai’
Con người thường không chịu nhận sai, luôn đổ lỗi cho người khác, nghĩ rằng bản thân là đúng, kì thực không nhận sai đã là một lỗi sai. Đối tượng nhận sai có thể là bố mẹ, bạn bè, các mối quan hệ xã hội, thượng đế, thậm chí là nhận sai với cả con cái hay người không tốt với bạn, khi ấy bản thân chúng ta chẳng mất gì, ngược lại còn thể hiện lòng độ lượng của bạn.
Học cách ‘buông tay’
Đời người cũng giống như cục tẩy, khi cần thì dùng đến, khi không cần hãy đặt nó xuống, lúc cần buông hãy buông, đừng giống như kéo một chiếc vali thật nặng, mãi không tự do. Cuộc đời con người là hữu hạn, nhận sai, tôn trọng, bao dung, buông tay, như vậy mới có được tự do.
Bị gia đình bạn trai chê "trèo cao’, tôi bình thản lấy điện thoại gọi ngay siêu xe của mình...
“Ôi con trai anh chị cũng trẻ trung đẹp trai, còn làm công ty nước ngoài, sao lại chọn một đứa vừa già vừa xấu thế kia? Tôi thấy anh chị nên xem lại đi, hay con bé này có ý đồ gì?”.
Nghi ngờ chồng ngoại tình, tôi bỗng bật khóc nức nở khi nhìn thấy thứ này lúc nửa đêm
Giờ thì không cần mở tôi cũng biết trong đó là gì, còn gì khác ngoài tờ đơn ly hôn anh ký sẵn. Thời gian qua đã chứng minh suy nghĩ của tôi là sự thật, tôi rơi nước mắt chấp nhận buông xuôi hy vọng cuối cùng.
Thấy cô giúp việc vào phòng bố chồng lúc nửa đêm, tôi bất ngờ khi biết sự thật
Sau đó cô giúp việc đi ra ngoài nói chuyện với tôi. Tôi không hề có ý định trách cô ấy, còn nghĩ nếu bố chồng tìm được người ưng ý, có thể chăm sóc cho ông thì vợ chồng tôi lại càng mừng. Nhưng những gì cô ấy nói sau đó khiến tôi xót xa:
Bất ngờ về nhà chồng, nghe thấy tiếng cười khúc khích trong sân, tôi chết sững nhìn thấy món đồ...
Tôi đi đến phòng khách thì phát hiện chồng tôi đang ngồi cạnh một người phụ nữ trẻ hơn tôi vài tuổi. Chồng tôi ôm vai cô ta, còn mẹ chồng tôi đang bế đứa trẻ. Nhìn họ như một gia đình thật sự, vậy tôi là ai đây?