Đang tranh cãi với vợ, nghe con gái nói một câu tôi ngỡ ngàng bật khóc
Tôi lấy vợ khá muộn, ngoài 30 tuổi mới cưới. Hiện tại 42 tuổi, tôi đã là chủ một cơ ngơi ổn định. Vợ kém tôi khá nhiều tuổi, chúng tôi có một cô con gái lên 7 tuổi. Trước đây vợ cũng đi làm, nhưng từ khi sinh con thì cô ấy ở nhà chăm con, nội trợ. Không phải vợ không muốn đi làm lại mà tôi không cho, tôi kiếm ra tiền, thoải mái lo cho vợ con, tôi muốn cô ấy ở nhà.
Thật lòng tôi yêu vợ, nhưng tôi không phải kiểu đàn ông yêu say đắm, lãng mạn nọ kia. Tôi yêu vợ, nhưng vẫn cáu kỉnh, vẫn lạnh nhạt và thỉnh thoảng vẫn "đổi gió" bên ngoài. Tất nhiên tôi coi những chuyện bên ngoài chỉ là gió thoảng qua tai mà thôi, tôi không bao giờ cho phép ai làm ảnh hưởng đến gia đình mình cả.
Vợ tôi ít nói, có phần cam chịu, có khi cả ngày vợ chồng không gặp nhau, tôi về cô ấy cũng chỉ chào tôi, dọn mâm bát ra ăn, sau đó dọn dẹp và lên giường ngủ, nếu tôi có nhu cầu thì cô ấy hợp tác, còn không tuyệt nhiên không bao giờ chủ động. Cũng chính vì thế, cuộc hôn nhân của vợ chồng tôi có phần ảm đạm.
Cách đây mấy hôm, vợ có ngỏ lời cho cô em họ của cô ấy ở dưới quê ở nhà một thời gian, vì em cô ấy mới ra trường, lần đầu xuống Hà Nội ở không quen. Tôi thì kỹ tính, không thích người lạ ở nhà nên không đồng ý, bảo nếu cần quá thì tôi đưa tiền cho, để vợ dắt em mình đi chỗ khác tìm nhà. Tôi vừa dứt lời thì vợ khóc sụt sùi, cô ấy bảo tôi ích kỷ, có phải cái gì cũng quy ra tiền được đâu. Em gái cô ấy không phải không có tiền, mà là mới xuống lạ lẫm, muốn ở đây cho quen đã.
Tôi cáu, nhất quyết không nghe thì vợ bảo tôi là người chỉ biết mình, sống chẳng có trước có sau. Tôi tức quá nên quát mắng vợ, tôi đi làm sấp ngửa, bục mặt để vợ con ăn sung mặc sướng, mà giờ cô ấy nói tôi không có tình người.
Vợ khóc, con gái từ đâu chảy vào ôm mẹ rồi nức nở: "Sao bố mắng mẹ, sao mẹ nói với con bố tốt lắm, bố là người bố tuyệt vời nhất trên đời. Mẹ bảo hai mẹ con phải thương bố, vì bố đi làm vất vả, sao con ngoan rồi mà bố còn đánh mẹ". Nhìn con bé nước mắt nước mũi chan hòa, tôi xót xa.
Đêm đó, tôi đứng hút thuốc gần cả đêm ngoài ban công. Tự dưng thấy mệt mỏi, ân hận đến rã rời. Bao nhiêu năm nay, tôi đâu có thời gian cho con đâu. Tôi đi từ sáng, có hôm tối mịt mới về, thời gian cho con đi chơi gần như không có. Tự dưng cảm thấy một nỗi ân hận ùa về. Trước giờ tôi luôn cho mình là nhất, cho mình đủ thứ quyền hành, những gì tôi dành cho vợ con đôi khi chẳng khác gì ban phát. Nếu không phải vì câu nói của con gái hôm nay, thật không biết bao giờ tôi mới cơ thể nhận ra...
Nửa năm sau ly hôn vợ cũ đã lấy chồng mới, tôi đến dự tiệc thì phát hiện sự thật...
“Tôi với anh đã ly hôn rồi, giờ đứa trẻ này không liên quan đến anh nữa. Chồng tôi sẽ là cha của nó”.
Lặng người biết được lý do chồng chia tay người tình, vợ dứt khoát ly hôn ngay tức khắc
“Em nói em phải về với chồng em thì anh về với vợ anh. Kiếp này mình yêu nhau nhiều cỡ nào cũng không thể bên nhau. Nhưng nếu sau này em muốn bỏ tất cả để quay về bên anh thì hãy nói với anh, anh sẵn sàng đi với em”.
Con làm vỡ kính cửa sổ đắt tiền, tôi nói vài câu trách mắng thì một nhân vật lao tới...
Con riêng của chồng phá phách tới mức đánh bể kính cửa sổ phòng ngủ của tôi. Tôi giận vì con không biết giữ gìn đồ vật đắt tiền nên đã răn đe vài câu. Chẳng ngờ được, ngay sau đó người giúp việc ở dưới bếp đã lao tới.
Xin mẹ chồng về quê giỗ bố, vừa nghe xong câu trả lời tôi sững sờ không tin nổi
''Đợt này cưới anh trai con nên bố mẹ con phải chuẩn bị nhiều việc, ngay đến mời anh em, họ hàng gần nhà cũng nhờ bác trong họ đi mời hộ. Từ nhà bố mẹ con đến đây cũng 300km, nên con bảo bố mẹ cứ gọi điện mời chứ bắt xe đi nhỡ có chuyện gì thì...''.