Đang bán hàng ngoài chợ, vợ hốt hoảng chạy về nhà khi nghe tin chồng làm điều 'động trời' này
Chồng phản bội là nỗi đau mà người phụ nữ lấy chồng nào cũng không thể chấp nhận được. Chị và anh quen nhau từ thời cấp ba. Sau khi tốt nghiệp, chị không theo học tiếp vì gia đình khó khăn. Anh thì lên thành phố tiếp tục học hành theo nguyện vọng của cha mẹ. Tuy nhà anh không khá giả gì nhưng vẫn muốn anh học cao để làm nở mày nở mặt dòng họ. Vậy là cả hai yêu xa. Chị ở quê ra chợ bán hàng, mỗi tháng đều dành dụm ít tiền gửi cho anh chi tiêu.
Lâu lâu cả hai mới gọi điện hỏi thăm nhau nhưng cũng khiến chị vui cả ngày không biết mệt mỏi. Anh còn hứa sau khi tốt nghiệp, có việc làm, anh sẽ cưới chị làm vợ và không để chị phải vất vả như bây giờ.
Đúng như dự định, tốt nghiệp xong anh về quê. Không lâu sau thì cả hai kết hôn dù mẹ anh phản đối vì chê chị không xứng với con trai mình. Nói là đám cưới nhưng bữa tiệc không quá năm bàn cỗ. Khách khứa toàn gia đình bên chồng, bên chị chỉ có ba mẹ và một vài người thân. Vì chê nhà chị nghèo nên mẹ anh không ưa chị ra mặt.
Sau khi kết hôn, chị vẫn tiếp tục công việc bán buôn ngoài chợ. Mỗi ngày chị quần quật từ sáng đến tối, người lúc nào cũng nặng mùi cá tôm. Còn anh thì bảnh bao, quần tây áo sơ mi đi làm. Nhìn hai người quả thật ở hai thế giới hoàn toàn khác nhau.
Nhiều lúc mẹ chồng cạnh khóe chị “đũa mốc mà chòi mâm son”. Nhưng vì thương anh, chị không dám lên tiếng phản bác lại. Vả lại chị nghĩ phụ nữ lấy chồng phải cam chịu, nhẫn nhịn một chút.
Dù chỉ bán hàng ngoài chợ nhưng tiền sinh hoạt phí trong nhà đều một mình chị lo toan hết. Còn về phần anh, không tiếp khách thì cũng viện cớ là hùn hạp làm ăn với bạn nên chẳng còn dư đồng nào đưa vợ. Nể chồng nên chị cũng không trách móc. Mỗi ngày chị vất vả bên ngoài bao nhiêu cũng chẳng dám than vãn vì sợ chồng cảm thấy áp lực.
Dạo gần đây, chị nghe phong thanh việc chồng có nhân tình. Tuy nhiên, chị đều bỏ ngoài tai vì tin chồng. Lần đó, chị đang bán ngoài chợ thì nghe tin chồng mình dẫn một người phụ nữ xinh đẹp về nhà. Ruột gan rối bời, chị tức tốc chạy về. Mới bước vào cửa, chị sững sờ khi nghe người phụ nữ kia kêu mẹ chồng mình là “mẹ”.
Uất ức, chị lao đến đẩy cô ta té bật ngửa. Chồng chị hốt hoảng đỡ người phụ nữ kia lên, phủi bụi trên quần áo giúp cô ấy rồi quay sang trừng mắt với chị. Anh ta còn lớn tiếng: “Cô đừng dùng bàn tay đó đụng vào cô ấy”.
Mẹ chồng còn nói thêm: “Cô nhìn lại mình đi, có xứng với con trai tôi không”. Chị chết lặng. Thì ra cả hai đã có âm mưu từ trước là tìm cách ly hôn chị và cưới vợ mới cho anh. Nghe nói cô ta là con gái của cấp trên nào đó nơi anh làm việc. Bây giờ chị mới nhìn rõ bộ mặt thật của người đàn ông tệ bạc này.
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.
Bạn bè đỏ mắt ghen tỵ vì tôi được chồng chiều chuộng, nào ngờ 3 năm qua tôi phải nuốt...
Tôi mất kiên nhẫn xuống nhà tìm thì không thấy anh đâu. Đối diện tôi chỉ là bóng đêm lạnh lẽo. Trong ngôi nhà được treo đầy dây đỏ, giờ đây chỉ còn một mình tôi trong bộ váy cưới trắng muốt.