Âm thầm đi khám hiếm muôn một mình, đang ngồi chờ thì thấy một cô gái khệ nệ bước ra xe, nhìn rõ mặt kẻ ấy, tôi sững sờ
Tôi lấy chồng đã 3 năm nhưng vẫn chưa có con. Bố mẹ chồng tôi mong cháu đỏ mắt, hối thúc làm vợ chồng tôi căng thẳng. Thật ra cũng không thể trách ông bà, vì chồng tôi nay đã gần 40. Anh từng có một đời vợ cũng không có con. Đến khi lấy tôi đã 3 năm vẫn chưa có con, bố mẹ chồng tôi sốt ruột, trông già đi mấy tuổi.
Lần đó, chồng tôi đi khám bệnh thì tiện thể khám hiếm muộn xem thế nào. Kết quả là anh không hề có vấn đề gì. Vài ngày sau, tôi cũng đi khám xem sao, kết quả là tôi có chút vấn đề nhưng không quá nghiêm trọng. Bác sĩ nói chúng tôi có thể có con nhưng cần chút thời gian để điều trị, ông còn khuyên tôi đừng quá sốt ruột vì tình trạng của tôi không khó trị.
Tin lời của bác sĩ, tôi đều đặn đến tái khám. Chồng tôi không hề tỏ thái độ khó chịu, anh động viên và an ủi vợ. Nhưng tôi cảm thấy rất có lỗi với chồng, tôi thật sự muốn sinh con cho chồng. Cũng vì cảm giác áy náy đó mà tôi không muốn chồng đưa mình đi tái khám. Tôi thường đi một mình, sau đó sẽ gọi điện báo tin cho chồng.
Đến một ngày tôi đi tái khám như những lần khác trong bệnh viện. Khi đang ngồi đợi ở bên ngoài phòng khám, tôi bất ngờ thấy một người phụ nữ bụng bầu khệ nệ đang đi tới. Ở bệnh viện phụ sản thì hình ảnh này không có gì lạ. Nhưng điều làm tôi sững sờ là tôi đã từng biết khuôn mặt của người phụ nữ này. Đó là vợ cũ của chồng tôi!
Tôi có nghe nói ngày trước cũng vì khó có con nên chồng tôi chia tay với vợ cũ. Nhưng theo như tôi biết thì sau nhiều năm cô ấy vẫn chưa tái giá, sao giờ lại mang thai? Sỡ dĩ tôi biết những điều này là vì tôi từng tò mò về vợ cũ của chồng, thường xuyên theo dõi tin tức trên mạng xã hội của cô ấy. Gần đây nhất, tôi còn thấy cô ấy chia sẻ trạng thái độc thân vui vẻ cơ mà?
Vợ cũ của chồng không phát hiện ra tôi. Cô ấy vừa đi ngang qua tôi, vừa cầm điện thoại lên gọi cho ai đó:
“Con của mình khỏe mạnh lắm. Vợ của anh hôm nay cũng đi khám hả? Anh tới rồi à, em đang đi ra cổng đây”.
Không hiểu sao lúc đó tôi cảm thấy trong lòng nóng như lửa đốt, có linh cảm chẳng lành. Tôi lẳng lặng đi theo sau cô ấy. Khi đến gần cửa bệnh viện, tôi đứng nép vào cửa, chết lặng nhìn thấy cô ấy nặng nề đi lên xe của chồng tôi. Thấy dáng vẻ khệ nệ của vợ cũ, ánh mắt chồng tôi dịu dàng nhìn vào cái thai đang lớn lên.
Hôm đó, dù đã khám xong nhưng tôi vẫn ngồi hàng giờ trước hành lang bệnh viện. Tôi đau khổ tuyệt vọng khi biết chồng qua lại với vợ cũ, giờ cả hai còn có con. Còn tôi thì vẫn phải chữa bệnh, chẳng thể mang thai. Giờ tôi có nên chủ động ly hôn với chồng không? Vì thật sự tôi không thể chấp nhận được việc bị phản bội, huống hồ họ cũng đã có con với nhau. Chỉ là, tôi thật sự không cam lòng…
Phát hiện vợ từng kết hôn, tôi mất bình tĩnh đòi ly hôn ngay trong ngày cưới nhưng mẹ chồng...
Sống chung với nhau được 3 tháng, vì thói ghen tuông mù quáng, người đàn ông đó thường xuyên hành hạ, đánh đập, thậm chí ép cô ấy phải phục vụ ông ta liên tục. Không thể chịu nổi, cô ấy quyết định trốn về nhà mẹ đẻ và ly hôn.
Gặng hỏi chồng cũ vì sao chưa tái hôni, anh mỉm cười nói một câu khiến tôi bất ngờ
Nghe anh nói thế mà tôi cứ ngẩn người chẳng dám tin. Trong tôi có cảm giác gì đó không thể gọi tên. Tôi run tay, đánh rớt ly nước trên tay xuống sàn.
Vào phòng vợ cũ sau vài năm ly thân, choáng váng khi nghe em nói một câu cả 2 vỡ...
Câu nói của vợ khiến Vinh hạnh phúc khó tả, 2 năm không được gần gũi vợ, đây có lẽ là đêm trùng phùng sau thời gian dài ly biệt của hai vợ chồng.
Sau ngày cưới, chồng tức giận rồi khóa cửa bắt vợ ngủ phòng khách, câu nói của mẹ chồng khiến...
Câu nói đó chốt lại cảm giác của một ngày đầu tiên tôi về nhà chồng, ấm ức, chua chát và cô đơn