Đám tang của chồng, bất ngờ vị sếp tổng mang đến thẻ ngân hàng 5 tỷ cùng lý do khiến tôi lặng người
Tôi và chồng lấy nhau gần 10 năm, cuộc sống còn khó khăn nhưng với tôi thì đã hạnh phúc . Vì tôi lấy được người chồng hiền lành thương vợ con. Anh làm tài xế taxi, còn tôi thì ở nhà trông tiệm tạp hóa nho nhỏ.
Chồng tôi yêu nghề lắm. Mỗi ngày trở về nhà anh đều kể tôi nghe về những vị khách của mình, có người vui vẻ, có người nhăn nhó, cũng có người hùa theo những câu chuyện của anh. Tôi thấy chồng vui với công việc của mình mà cũng vui theo.
Chúng tôi có hai con trai, đều tới tuổi đi học. Chồng tôi làm lụng từ sáng sớm đến tận khuya, có khi tờ mờ sáng đã lái xe đi tìm khách. Anh nói muốn cho con học hành tới nơi tới chốn, không để lỡ dở mà khổ cực như cha mẹ nó. Tôi nghe lại càng thương chồng, cùng anh cố gắng cũng không thấy mệt.
Nhưng hạnh phúc đơn giản của tôi vậy mà cũng chóng tàn.Một ngày cuối tuần, chồng tôi sáng hôm đó vẫn còn hôn vợ, ôm con trước khi đi làm. Vậy mà đến trưa tôi đã nghe tin anh bị tan nạn giao thông. Tim tôi như ngừng đập, sợ hãi lao vào bệnh viện.
Lúc tôi gặp chồng thì anh chẳng còn tỉnh táo để nhận ra vợ. Tôi chỉ thấy bác sĩ đưa tờ đơn có chữ ký của chồng tôi. Trước khi chìm vào hôn mê, vì biết mình không thể sống, anh muốn hiến nội tạng của mình. Anh cũng chỉ có thể nhờ cô y tá nhắn tới vợ con một câu: “Anh xin lỗi”.
Tôi lúc đó không còn biết gì ngoài việc khóc nức nở, đến giây phút nói lời cuối với chồng cũng không thể. Chồng tôi cứ nằm ngủ như thế mà rời xa mẹ con tôi.
Ngày làm đám cho chồng, tôi như người mất hồn, mắt ráo hoảnh cạn hết nước mắt. Biến cố đến quá bất ngờ, tôi đến nằm mơ cũng chưa từng thấy qua cơn ác mộng đáng sợ như thế.
Trong lúc mẹ con tôi đang thẫn thờ bên linh cửu của chồng thì có một người đàn ông lạ mặt được những người đi bên cạnh gọi là "sếp tổng" tìm đến. Ông ta dù đang đi nạng nhưng vẫn nổi bật với bộ đồ sang trọng, khuôn mặt đượm buồn nhìn di ảnh của chồng tôi.
Khi thăm viếng chồng tôi xong, ông ta đưa tôi một thẻ ngân hàng 5 tỷ cùng những lời nói khiến tôi lặng người. Con trai của ông ấy bị bệnh tim, đã tốn nhiều thời gian tìm được quả tim phù hợp. Không ngờ tim của chồng tôi lại hoàn toàn phù hợp với cơ thể của cậu bé đó. Biết tin chồng tôi qua đời vì tai nạn bỏ lại vợ con, ông ấy muốn đến thăm viếng.
Người đàn ông ấy còn nói, có những cử chỉ đẹp không phải cứ có tiền là có thể báo đáp được. Chồng tôi trước khi mất chỉ muốn lưu lại một điều đẹp đẽ trên đời này và điều đó đã cứu sống một đứa trẻ có thể chết bất cứ lúc nào. Ông ấy nói 5 tỷ vẫn không đủ để trả giá cho nghĩa cử đẹp đẽ đó. Ông ấy chỉ muốn chồng tôi khi mất có thể yên tâm rằng vợ con có thể sống tốt hơn, không khổ sở.
Tôi lướt mắt qua di ảnh của chồng, đến khuôn mặt đầy nước mắt của con trai, rồi cuối cùng là chiếc thẻ ngân hàng kia. Tim tôi càng đau thắt, đến bao giờ tôi mới có thể nguôi ngoai?
Thấy vợ cũ đi chiếc xe rách, tôi bước đến nói vài câu, không ngờ nhận ngay cái kết
Tất nhiên mẹ tôi hiểu tính con trai nên không trách cứ. Còn Lan, cô ấy suốt ngày tỉ tê khóc lóc, nói tôi làm chồng mà thiếu trách nhiệm. Rồi có một hôm, cô ấy đùng đùng đi khám bệnh và mang về cái bệnh án trầm cảm.
Có cô em chồng suốt ngày gây sự, tôi bí mật ra tay khiến cô nàng sợ hãi xin lỗi...
Ngay ngày hôm sau, những lời nói đó của tôi đã bị em chồng đơm đặt thành câu chuyện khác. Cô ấy nói tôi không thể sống được với mẹ chồng, vì thế đang nung nấu ý định ra ở riêng. Nghe em chồng nói, tôi cảm thấy cô ấy thật đáng sợ.
Bị bệnh sau hai năm ly hôn, con gái gọi điện cho chồng cũ, nghe thấy giọng nói ở đầu...
Sau khi tốt nghiệp đại học, cả hai làm việc cùng một thành phố rồi cùng nhau mua nhà trả góp. Nhờ tiết kiệm và chăm chỉ cuộc sống của hai người dần dần ổn định, cả hai đã sẵn sàng có con. Sau đó một bé gái đã đến với gia đình hạnh phúc của Tiểu Tịnh.
Ly hôn 3 năm, chồng cũ bất chợt tìm đến đòi lấy quyển sách trong nhà kho và sự thật...
Ban đầu tôi từ chối với lý do không muốn bố mẹ tôi nhìn thấy anh lại buồn cho con gái mình, nhưng anh cứ “tấn công” điện thoại tôi, nằng nặc đòi vào nhà bằng được. Anh nói có món đồ rất quan trọng đã để quên khi dọn khỏi nhà mà chỉ có anh mới biết vị trí.