5 năm trời mẹ chồng đối xử tệ bạc, không ngờ tới ngày bà nằm viện lại dúi cho tôi túi vàng và lời nói giật mình
Tôi sống ở quê, học hết cao đẳng lại về làm ở xưởng may gần nhà. Chính vì tính cách có phần an phận, hiền lành nên tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ bật lại mẹ chồng. Chuyện ly hôn cũng vậy, tôi cảm thấy lấy chồng xong bỏ nhau như thể cuộc sống chấm hết vậy, rồi sợ bố mẹ mình bị mang tiếng nên vẫn cố gắng dù gia đình chồng nhiều lúc thật sự rất quá đáng.
Kết hôn 5 năm, tôi sinh được 2 người con đủ nếp đủ tẻ. Tuy nhiên, suốt 5 năm ấy, mẹ chồng lúc nào cũng ghét bỏ, đối xử tệ bạc với tôi.
Ngày lễ, Tết, con gái bà về, bà ra tận ngõ xách đồ cho rồi ngọt ngào bảo: "Con đi làm dâu bên kia mệt rồi, giờ về đây với mẹ rồi thì nghỉ ngơi đi."
Thấy chàng rể kiểu bối rối, mẹ chồng lại chỉnh lại: "À, thì ai đi làm dâu chẳng vậy, mẹ không trách con đâu. Hai đứa nghỉ đi, ở đây có người lo rồi".
Và vợ chồng cô em thì được ngồi nhà trên ăn hoa quả, nằm vểnh râu uống nước ngọt, xem TV, mẹ chồng trông cháu, tôi thì nấu cơm - 1 mình. Nhưng cảnh này tôi cũng thấy quen rồi. Chỉ buồn 1 nỗi, tận khi hết lễ, hết Tết, cô em chồng về thì tôi mới được về ngoại. Dù bạn bè luôn mắng tôi, sao không bật lại, không đòi về ngoại, nhưng tôi nào dám. Sau nhiều lần thế, bạn bè cũng mặc kệ tôi. "Ngu thì tự chịu, đừng kêu với tao nữa" - 1 cô bạn của tôi đã nói như thế.
Bản thân tôi thì cũng dần quen. Tôi chỉ cảm thấy không vui nổi chứ cũng không phẫn nộ, uất ức như dạo mới về làm dâu. Mẹ chồng thì thấy tôi không bao giờ cãi lại, càng lúc càng được đà. Bà sai tôi làm mọi việc, rồi lại cầm luôn cả lương của chồng tôi. Tôi dè dặt đề nghị xin lại thì bị mắng, vậy là tôi cũng im. Rồi 5 năm qua, tôi đều lấy tiền của mình nuôi con, tiền ăn thì mẹ chồng đưa nên tôi bị mắng là ăn bám.
Nhiều lúc tôi cũng không hiểu, nhan sắc, vóc dáng tôi chẳng phải đẹp xuất sắc nhưng cũng không tới nỗi nào dù đã sinh nở 2 lần. Thế tại sao mẹ chồng thì ghét tôi, chồng thì đi ngoại tình?
Đặc biệt, lúc biết con trai mình "ăn vụng" bên ngoài, mẹ chồng tôi còn đổ tội lên đầu con dâu: "Cô làm vợ phải thế nào thì thằng Tính mới ra ngoài. Chứ vợ đẹp, vợ ngoan chả thằng đàn ông nào nó tìm của lạ".
Tôi ngậm ngùi vâng dạ dù trong lòng phẫn nộ lắm. Tôi vẫn phải hỏi mẹ chồng: "Thế mẹ bảo con phải làm sao bây giờ ạ? Làm sao để kéo anh ấy về với gia đình, để ả bồ nhí kia không dám níu kéo anh ấy nữa ạ?"
Có vẻ lúc này mẹ chồng mới mủi lòng, bà đứng về phía tôi - lần đầu tiên sau 5 năm chung sống. Bà thay tôi đi đánh ghen, ả kia sợ mất mật. Còn chồng tôi sau đó cũng trở về, tôi lại là người phải cung phụng, làm lành.
Cuộc sống vẫn cứ trôi qua bình bình, không vui vẻ, không hạnh phúc như thế cho tới một ngày... Mẹ chồng tôi phát hiện bị ung thư giai đoạn cuối, cả nhà xôn xao. Vợ chồng tôi đưa bà nhập viện, nhưng tiền điều trị quá lớn nên gọi cả cô em về. Nào ngờ vợ chồng cô ấy bảo không có, rồi thì đang xây nhà dở.
Chồng tôi bảo: "Nhà làm dở thì dừng lại có tiền là làm tiếp được, mẹ mất rồi có tìm lại được không?"
Nào ngờ, cô em chồng lại đáp: "Nhưng mẹ ung thư giai đoạn cuối rồi, đằng nào chả mất. Tốn tiền mà không mang lại kết quả, thế là ngu".
Chồng tôi tát nó, em rể lại bênh. Tôi thì chỉ biết ở bên ngăn cản họ đánh nhau giữa viện... Cuối cùng, tôi bảo chồng cắm sổ đỏ để chữa bệnh cho mẹ. Nhưng toàn bộ sự việc mẹ chồng tôi đã chứng kiến tất cả. Tối hôm đó, bà yêu cầu về nhà, rồi gọi tôi lại và đưa cho 1 túi với rất nhiều vàng. Bà đặt vào tay tôi, lần đầu tiên nói nhẹ nhàng như thế:
- Mẹ thật hồ đồ, định mang số vàng này cho con gái làm nhà. Nhưng chuyện hôm nay, mẹ hiểu rồi. Mặc dù nó nói đúng, nhưng mẹ biết bà già này coi trọng bằng tiền của vợ chồng nó.
Bao năm qua, mẹ luôn lạnh nhạt với con vì chỉ mong con bỏ thằng Tính. Nó cũng chẳng phải con ruột mẹ, chính xác là con của vợ trước của ông nhà. Mẹ không muốn nó hạnh phúc nên trút giận lên con, nào ngờ 2 đứa chẳng phải máu mủ ruột rà lại là người thương mẹ nhất. Mai này đừng nhịn nhục như thế nữa con ạ...
Tôi sốc trước thông tin mẹ chồng vừa nói. Bà bảo đừng tiết lộ cho Tính, tôi vừa vui vui vừa có 1 chút lo lắng, lại thêm cả bất ngờ khi được mẹ chồng tin tưởng đưa vàng, kể sự thật. Nhưng cầm hết tài sản của bà trong tay, tôi lại thấy xót cho mẹ chồng. Tôi nên nghe theo bà hay cứ bán đi để chữa bệnh cho bà đây?
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.
Ngày tái hôn, con gái nhất quyết không đi theo mẹ, biết được lý do tôi rơi nước mắt muốn...
Con gái tôi là đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, biết nghĩ cho mẹ. Tôi còn nhớ những ngày chỉ có hai mẹ con, lúc tôi bù đầu làm việc, con bé dù muốn mẹ chơi cùng cũng không làm nũng, phá phách. Con bé lặng lẽ chơi một mình, đợi đến khi mẹ xong việc.