3 năm chồng mất tôi đi thêm bước nữa, ngày tái hôn một chiếc siêu xe đỗ trước đám cưới
Sau khi tốt nghiệp, tôi gặp rồi quen biết Quốc. Dù bố mẹ tôi không chấp nhận anh nhưng tôi đã một mực xem anh là chồng tương của mình. Gia đình anh không khá giả như gia đình tôi, nhưng tôi rất quý cái tính chân thật, cố gắng nỗ lực của anh. Tôi tin rằng anh sẽ la người chồng tốt, có trách nhiệm với gia đình. Bố mẹ thấy tôi kiên định như thế thì cũng đành xuôi theo.
Sau khi lấy nhau, chúng tôi có một căn nhà riêng cùng số vốn kha khá của hai bên gia đình cho. Tôi theo chồng về quê, bố mẹ tôi thương con gái mà rơi nước mắt. Nhưng tôi tin vào quyết định của mình, tôi muốn sống cả đời bên người đàn ông mình chọn.
Sau một năm lấy nhau thì tôi sinh con đầu lòng. Từ ngày làm dâu, tôi được mẹ chồng yêu thương, chồng chiều chuộng. Dù sống xa bố mẹ ruột nhưng tôi chưa khi nào thấy tủi thân. Con trai càng lớn thì gia đình tôi càng vui vầy, hạnh phúc. Cho đến một buổi chiều sau 7 năm lấy chồng, tôi ngất xỉu khi nghe tin chồng qua đời vì tai nạn giao thông.
Tôi suy sụp không gượng dậy nổi suốt 1 tháng sau đó. Thấy tôi gầy ruộc, con trai thì khóc đòi bố, mẹ chồng ở lại nhà tôi chăm sóc. Bà nấu món ngon để tôi và con khỏe lại. Bà còn giúp tôi dọn dẹp nhà cửa. Nhìn thấy mẹ chồng như thế mà tôi thấy có lỗi. Bà mất con trai đau lòng biết bao nhiêu, vậy mà vẫn gắng gương chăm sóc cho cháu nội và con dâu.
Nửa năm sau khi chồng mất, tôi đi làm lại, cố gắng tìm niềm vui và hy vọng mới. Nhiều lần mẹ chồng tôi bảo tôi đi bước nữa, để cháu trai bà nuôi. Bà còn nói tôi còn trẻ, đừng vì chồng mất sớm mà cô đơn cả đời. Ba năm sau khi chồng qua đời, tôi đi thêm bước nữa với người đồng nghiệp thân quen. Những tháng ngày tôi chật vật trong nỗi đau mất chồng, anh ấy luôn ở bên động viên tôi. Cuối cùng, vì cảm động trước chân tình của anh ấy mà tôi đồng ý tái giá.
Tôi chưa nói cho mẹ chồng biết. Tôi tổ chức lễ cưới đơn giản ở nhà bố mẹ đẻ, sau đó sẽ về nhà mẹ chồng thông báo cho bà biết. Chẳng ngờ được, ngay ngày cưới, tôi bất ngờ nhìn thấy một chiếc ô tô tiền tỉ ghé trước nhà. Mẹ chồng bước xuống xe cười nói chào hỏi mọi người. Bà nhìn tôi mỉm cười, ôm lấy tôi rồi dúi vào tay tôi một hộp vàng.
Thấy mẹ chồng cũ đến dự đám cưới của mình, tôi không khỏi xúc động. Nhưng bà có mong muốn sẽ nuôi cháu. Tôi vẫn còn lưu luyến con trai, cũng muốn con trai sống với mình. Nhưng mẹ chồng đã mất con trai, giờ chỉ mong mỏi được gần cháu nội, tôi càng không thể từ chối bà. Tôi phải làm sao đây?
Vô tình nhìn thấy vợ thì thầm với chị giúp việc, tôi tò mò lắng tai nghe thì phát hiện...
Khi tôi đi vào nhà, đến cửa phòng của cô giúp việc thì bất ngờ khi thấy cảnh tượng lạ lùng. Vợ tôi đang quỳ lạy người giúp việc, tôi càng đi lại gần thì càng nghe rõ những gì vợ đang nói:
Nửa đêm chị hàng xóm đập cửa rầm rầm, vợ chồng tôi vội vàng ra mở thì ngỡ khi thấy...
Chẳng ngờ sự bình yên đó lại bị cô hàng xóm phá vỡ, làm cuộc sống của chúng tôi bị rối tung lên.
Chê người yêu nghèo lại còn đi xe máy cà tàng, tôi đòi chia tay để rồi ngỡ ngàng sau...
Thúy khóc nức nở nhưng vẫn không nhận được bất cứ ánh mắt thương hại nào của Thanh. Ngày đó hễ cô khóc, anh sẽ xuống nước năn nỉ, dỗ dành nhưng giờ đây gương mặt anh lạnh tanh. Cô vô cùng hối hận khi chê bai bạn trai nghèo.
Trước ngày ra tòa ly hôn, chồng bật đèn cả đêm để làm việc lạ, tôi tò mò xem thì...
Lúc chồng giơ lên soi vào cái bóng đen thì Hà mới nhận ra đó chính là giấy đăng ký kết hôn mà cô đã xé nát hôm qua.