Tôi hối hận vì đã quá chiều vợ
Tôi đã viết bài: "Tôi đứng trước nguy cơ mất vợ vì chuyện tồi tệ trong quá khứ". Tôi hối hận vì đã quá yêu chiều vợ. Từ khi cưới, tôi đang sống trong nội thành thì chuyển ra ngoại thành ở vì để vợ gần chỗ làm hơn. Mỗi ngày vượt 25km đi làm và về bất kể nắng mưa, tôi quá mệt mỏi và nghỉ việc, ở nhà tự kinh doanh trên mạng. Vì không làm ra nhiều tiền, lại nhiều thời gian chết nên cảm giác như mình đang bị ở tù, đôi khi chỉ cần có người động viên và trò chuyện, thế mà gần như tôi không có ai mặc dù đã có vợ. Vợ tôi thường ngủ sớm ngay khi cho con đi ngủ. Thế rồi tôi lại lên mạng trò chuyện với các cô gái, chỉ là trò chuyện bình thường mang tính chất trêu ghẹo chứ chẳng yêu đương gì.
Rồi một lần đi du lịch một mình tôi đã làm việc sai trái sau đó chấm dứt, rồi tôi thường trốn tránh cô kia. Vợ biết chuyện này và chúng tôi đã cãi nhau. Tôi xin lỗi, hứa không để xảy ra chuyện như thế nữa. Vợ tôi tha thứ và mọi chuyện trở nên bình thường. Chúng tôi chuyển nhà ra phố và bắt đầu làm ăn. Gần 2 năm qua tôi hết lòng vì vợ con, yêu thương, chiều chuộng vợ con và tuyệt đối không làm chuyện có lỗi, hầu như mọi cuộc nhậu tôi đều từ chối. Mọi chuyện tốt đẹp trong nửa năm đầu, chúng tôi vẫn hạnh phúc và luôn có tiếng cười trong nhà. Tôi làm việc đêm ngày và giới thiệu cho vợ công việc văn phòng mà đây là điều tôi hối hận nhất. Mỗi ngày có 24 tiếng thì có đến 14 tiếng đồng hồ vợ ôm điện thoại và máy tính. Tôi còn thường xuyên hỗ trợ cô ấy trong công việc. Thỉnh thoảng tôi muốn nói chuyện tâm sự vợ chồng thế mà vợ vẫn ôm điện thoại bên mình và nhắn tin. Từ đó, vợ không còn quan tâm đến tôi nữa, coi tôi không ra gì.
Tết vừa rồi chúng tôi đã nói chuyện cụ thể, vợ nói rằng không còn tình cảm với tôi. Chúng tôi đã cãi nhau và suýt nữa ly hôn, sau đó lại hàn gắn và trở lại cuộc sống bình thường. Rồi vợ lại thường đi nhậu nhẹt với bạn bè đối tác, còn đòi ngủ tại nhà một đồng nghiệp nữ khác dù điều này cấm kỵ giữa vợ chồng tôi. Chúng tôi đã cãi nhau và cô ấy lẳng lặng bế con đi, đến giờ vẫn không liên lạc được, cắt đứt mọi liên hệ với gia đình và bạn bè, sau đó còn đăng chuyện gia đình lên mạng.
Hình ảnh của tôi cực kỳ tốt và được nể trọng trong con mắt anh em, đồng nghiệp, bạn bè, gia đình nội ngoại. Thế mà tôi phải rơi vào hoàn cảnh này. Tôi không đổ lỗi cho ai cả mà chỉ tự trách mình đã quá chiều chuộng vợ. Tôi cần một lời khuyên hoặc tâm sự để lấy lại cân bằng cho bản thân.
Phụ nữ khôn ngoan nên chọn chồng dựa vào 5 tính cách này
Một người đàn ông giàu có không đồng nghĩa với việc họ là người chồng tuyệt vời, và càng không đồng nghĩa với việc bạn sẽ hạnh phúc.
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.