Tôi có sai khi bỏ mặc chồng bị bắt do cá độ bóng đá
Tôi và chồng đều 33 tuổi, tôi là nhân viên trong cơ quan nhà nước, còn chồng buôn bán kinh doanh tại nhà. Tôi lấy anh khi anh đang làm chung với ba mẹ, mâu thuẫn xảy ra khi tôi và anh lấy nhau, vợ chồng quyết định ra riêng và xây nhà trên mảnh đất ba mẹ chồng cho nhưng chưa sang tên. Lúc đó chồng tay trắng, hoàn toàn phụ thuộc kinh tế vào tôi, tôi vừa đi làm, vừa nhận thêm giấy tờ sổ sách về nhà làm nên thu nhập khá ổn, một thân một mình tôi lo cho con trong 3 năm đầu. Anh buôn bán bấp bênh, rồi tôi cũng tự thân vay mượn tiền xây nhà, rồi lại tự lo trả nợ.
3 năm sau, công việc của anh ổn định, nhờ tính chịu đựng tiết kiệm nên vợ chồng tôi khá hơn, mua sắm được nhiều đồ đạc lẫn xe cộ. Chồng tôi là người gia trưởng, khó tính, có chút máu cờ bạc là cá độ đá banh. Tôi nghĩ hồi đó do ít tiền nên anh chơi ít, chơi chỉ vài trăm ngàn rồi thôi. Sau này làm ăn được, tần suất chơi ngày một tăng, tôi nhiều lần khuyên ngăn, nói nhẹ có, nặng có, nhờ gia đình khuyên có, lôi cả con gái nay 7 tuổi ra để nói về tương lai của con. Khi chồng tôi cá độ, hay tiếp xúc với thành phần không ra gì, rồi tới nhà tôi chơi, ảnh hưởng rất nhiều tương lai của con, nhất là con gái.
Tôi từng nộp đơn ly hôn nếu chồng không chấm dứt chuyện này. Tòa đã gọi lên hòa giải, anh hứa sẽ bỏ hoàn toàn, sau đó tôi không thấy anh chơi nữa. Một năm sau, đùng cái chồng tôi bị công an bắt vì tham gia đường dây cá độ bóng đá, tôi như rớt từ vực thẳm xuống vì cả năm nay không hề nghĩ rằng anh vẫn âm thầm chơi, thậm chí chơi nhiều hơn trước rất nhiều. Tôi chán nản, khi anh bị bắt tôi đã buông xuôi, gửi con cho em gái trông mấy ngày, đem theo vài bộ quần áo và đi du lịch một mình. Tôi đi để suy nghĩ xem mình nên làm gì vì thực sự mất niềm tin vô cùng vào chồng. Tôi hoàn toàn không tin một người có máu cờ bạc lại có thể bỏ được.
Tôi trở về sau 4 ngày lang thang, anh cũng được thả để hoàn tất hồ sơ khởi tố, anh nhờ người giúp để được thả ra sớm. Lúc về, tôi và anh không ai nói với ai câu nào, chuyện ai nấy làm, nhưng sau đó 2 tuần thì bắt đầu xảy ra chuyện. Gia đình anh chửi tôi bạc bẽo khi anh đang hoạn nạn lại bỏ mặc. Tôi nói nếu anh bệnh tật hay tai nạn thì tôi sẵn sàng ở bên cùng anh vượt qua, đằng này anh cờ bạc. Tôi từng cảnh báo anh rất nhiều lần, nếu xảy ra chuyện như vậy tôi không bao giờ ở bên, sẽ bỏ mặc anh. Tôi đã làm đúng như lời cảnh báo trước đó.
Anh chửi tôi, đánh tôi, nói tôi trong 4 ngày đó chỉ có đi theo trai chứ không phải đi chơi, rồi cũng chửi tôi bội bạc, anh mượn rượu để chửi, vì khi đó anh say. Nói thêm một điều, bình thường lúc tỉnh chồng rất ít nói, tức cũng ít nói, nhưng khi có rượu vào thì từ những chuyện nhỏ nhất cho tới chuyện to nhất đều lôi ra chì chiết tôi, chấp nhặt từ những chuyện rất nhỏ, có tính thù dai. Mỗi khi giận nhau tôi là người làm lành trước. Sau đó tôi dọn ra ngoài ở, tự thuê nhà, vì nhà đó là nhà bố mẹ chồng đứng tên. Qua 3 tháng ly thân, chồng tìm tôi, xin lỗi, nói anh say quá nên xúc phạm tôi. Anh năn nỉ tôi quay về nhưng tôi nhất thiết không chịu, lòng tự trọng của tôi bị tổn thương. Tôi không còn tin chồng mình nữa, không tin anh sẽ từ bỏ được máu cờ bạc trong mình.
Có điều khi nghĩ tới ly hôn tôi lại rất thương con, vì con và tôi sẽ phải sống trong cảnh thuê nhà, mọi thứ đều rất khó khăn, tôi phải bắt đầu lại từ đầu. Thực sự tôi không còn yêu, không còn tin vào chồng mình nữa, hoang mang lắm. Mong mọi người hãy cho tôi lời khuyên.
Phụ nữ khôn ngoan nên chọn chồng dựa vào 5 tính cách này
Một người đàn ông giàu có không đồng nghĩa với việc họ là người chồng tuyệt vời, và càng không đồng nghĩa với việc bạn sẽ hạnh phúc.
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.