Tâm sự của đàn ông ngoại tình: "Cô ấy chọn bên tôi khi tôi chưa có gì, là vì tin tưởng, cô ấy rời đi khi tôi có mọi thứ, là vì bị tổn thương"
Tôi khi 25 tuổi lấy vợ chẳng có gì trong tay. Thậm chí, 2 năm sau đó, tôi còn thất nghiệp vì công ty vỡ nợ. Vợ tôi vừa mới sinh con đã phải vội đi làm lại. Cô ấy còn tăng ca không ngừng, về nhà lúc nào cũng mệt mỏi. Cũng may sau thời gian khó khăn, tôi tìm được công việc khác tốt hơn.
Vì muốn nhắm đến vị trí cao hơn, tôi đồng ý đi tu nghiệp ở nước ngoài 2 năm. Một lần nữa, vợ tôi bụng mang dạ chửa thay tôi chăm sóc gia đình. Khi đứa con thứ hai chào đời, tôi vẫn chưa về kịp. Nhưng vợ tôi chưa từng trách móc, luôn động viên, muốn tôi cố gắng nhiều hơn.
Tháng năm đó, vợ và hai con là động lực lớn nhất của tôi. Khi tôi chưa có gì, họ từng là những gì quý giá nhất với tôi.
Khi trở về được vài năm, tôi gần 40 tuổi, đã có địa vị nhất định. Cuộc sống của gia đình tôi không thiếu thứ gì. Tôi cho vợ con của mình những thứ tốt nhất. Tôi muốn đền đáp cho vợ những năm tháng đã khổ vì tôi và con cái. Vợ tôi đương nhiên trở thành người phụ nữ khiến người khác ghen tị.
Ở tuổi trung niên, vợ tôi không còn mặn mà chuyện gối chăn. Tôi đã ngoại tình một cách khôn khéo và sạch sẽ, như nhiều người đàn ông thành đạt khác. Càng như thế, tôi càng vô thức cho vợ nhiều tiền bạc, vật chất hơn. Tôi còn nghĩ, vợ chắc chắn không thể bỏ tôi được. Cô ấy sinh con cho tôi, vì tôi hy sinh, và giờ tôi cho cô ấy cuộc sống chẳng thiếu thứ gì… cô ấy có cớ gì để rời đi?
Vợ tôi biết chồng ngoại tình đến lần thứ 4 thì không còn im lặng nữa. Cô ấy bắt đầu khóc lóc, trách tôi là kẻ bạc tình. Tôi không thấy vợ mình đáng thương, chỉ thấy cô ấy làm quá mọi chuyện:
“Đúng rồi, em từng khổ vì anh và con. Nhưng giờ em sống có sung sướng không? Anh đảm bảo những người phụ nữ kia không bao giờ có được cuộc sống như em! Anh chẳng cho em thiếu thứ gì cả, em cũng nên dễ với anh một chút!”.
Từ hôm đó, cô ấy cũng chẳng nói gì nữa. Tôi ngầm hiểu vợ tôi đã biết điều hơn, dù sao cũng là vợ chồng mười mấy năm. Vậy mà, vợ tôi lại bỏ đi, còn viết cả đơn ly hôn. Cô ấy đem con út về nhà ngoại, dứt khoát không muốn gặp tôi.
Tôi càng tức giận hơn, cũng chỉ là chuyện ong bướm bên ngoài, đàn ông ai chẳng thế? Tôi vẫn tin chắc rằng vợ sẽ quay về, vì cô ấy sẽ không bỏ con, càng không buông bỏ tài sản tôi có được. Phụ nữ sẽ không dại khờ như thế! Nhưng tôi đã sai, vợ tôi chấp nhận nuôi một con út, thậm chí thuê nhà, tìm một công việc để làm. Cô ấy không cần tôi nữa, càng không muốn quay về.
Tôi từng nghe mẹ tôi thở dài mắng tôi: “Vợ đợi mày để trả nghĩa trả tình, mày không còn tình nghĩa thì nó cũng chẳng ở yên mà đợi mày nữa đâu".
Vài năm sau đó, khi đã chán chê chuyện ngoại tình, tôi mới hiểu có những người phụ nữ thật sự quý giá tới mức tôi không thể tìm được người thứ hai, dẫu tôi có vẻ ngoài giàu có, có tiền trong ngân hàng dư dả. Đó là người vợ tào khang chọn tôi khi tôi chưa là ai, trong tay chưa có gì.
Cô ấy chọn bên tôi khi tôi chưa có gì, là vì tin tưởng. Cô ấy rời đi khi tôi có mọi thứ, là vì bị tổn thương. Còn sai lầm lớn nhất của tôi là nghĩ rằng vợ sẽ luôn ở đó, là cho rằng cô ấy chỉ cần tiền bạc, giàu sang. Tôi quên rằng nếu chỉ cần có thế thì sao lúc cơ hàn cô ấy lại một lòng bên tôi? Vậy mà khi tôi có trong tay tiền bạc lại không thể trả cho cô ấy thủy chung đến cùng. Vợ đợi tôi trả tình trả nghĩa, tôi không còn tình còn nghĩa, cô ấy cũng chẳng cần gì nữa.
6 sự thật phũ phàng về hôn nhân, biết sớm sẽ bớt hối hận
Mỗi người đều phải đưa ra vô số lựa chọn trong cuộc đời: chọn ngành học khi thi đại học, chọn công việc sau khi ra trường, quyết định chuyển việc hay thay đổi hướng đi sự nghiệp… Thế nhưng, nếu đặt tất cả những quyết định ấy lên bàn cân, hôn nhân mới là bước ngoặt có sức ảnh hưởng lớn nhất đến cả quãng đời còn lại.
Bất ngờ ghé nhà bạn trai mà không báo trước, cô gái tức giận vì hành động của anh và...
Anh nói tôi ích kỷ nhưng thực chất anh mới là người chỉ biết tới bản thân...
Nghe giọng bố chồng trong điện thoại, khi nhìn thấy bóng dáng lạ phía sau ông càng sốc
Ở quê của chồng tôi, gia đình anh có một căn nhà riêng. Vì sợ bố chồng không có ai chăm sóc nên chị họ của tôi gửi một cậu con trai tên Hùng sang ở cùng ông. Thấy thế chúng tôi cũng yên tâm.
Trời nắng như đổ lửa nhưng ngày nào em chồng cũng mặc áo dài che kín biết lý do tôi...
Tôi thấy nghi ngờ lắm, nhưng hỏi thì cô ấy cứ bảo mặc áo dài quen rồi. Hôm qua em chồng sang chơi, tranh thủ dạy con tôi học.