Sự im lặng của đàn bà báo hiệu một cuộc hôn nhân sắp đi đến hồi kết
Anh đã từng bảo với tôi rằng: “Giá như những ngày tháng đó anh hiểu hơn, nhìn nhận sâu sắc hơn về người phụ nữ của mình thì cô ấy đã không ra đi. Anh tự nghĩ rằng cô ấy đang rất ổn, rất hạnh phúc, sẽ chẳng bao giờ dám rời bỏ mình. Vậy mà sau bao nhiêu tháng ngày im lặng, cô ấy cương quyết ra đi. Lúc bàng hoàng nhận ra cuộc hôn nhân của mình sắp tan vỡ anh mới điên cuồng níu kéo nhưng mọi thứ đã trễ rồi…”.
Ngày ấy, anh và chị cùng học chung một lớp đại học. Những ngày tháng xa nhà, những nỗi cô đơn khi không có cha mẹ ở cạnh khiến họ dễ đồng cảm và gần nhau hơn. Anh và chị yêu nhau không nồng nhiệt nhưng đó là thứ tìm cảm khắng khít không có gì có thể thay thế được. Ra trường, cả hai cùng cố gắng bám trụ nơi thành phố. Rồi họ kết hôn, cuộc sống tuy còn nhiều vất vả nhưng lúc nào cũng bình yên.
Hơn ai hết, anh hiểu chị thương mình nhiều như thế nào. Chưa bao giờ chị phàn nàn về căn nhà họ thuê xập xệ, than vãn về những bữa cơm nhiều rau hơn thịt. Chị luôn tạo cho anh niềm tin rằng cuộc sống của mình sẽ ổn, sẽ khá hơn và chị lúc nào cũng ở bên anh dù khó khăn hay sóng gió thế nào.
Vậy mà anh chỉ là gã đàn ông tồi. Anh đã để người phụ nữ của mình chịu đựng sự vô tâm và ích kỷ của mình. Sau thời gian đầu hạnh phúc, anh bắt đầu sa đà vào những cuộc nhậu nhẹt và những thói hư. Dự định ban đầu của anh chỉ là tìm kiếm thêm cơ hội, những mối quan hệ để phát triển công việc. Nhưng cứ lún sâu vào lại chẳng gỡ được ra. Anh đi triền miên, có khi nửa đêm mới về. Mâm cơm vợ để trên bàn nguội ngắt.
Những đêm anh say mềm và nôn ói, chị lại lặng lẽ chăm sóc, pha nước cam, thay quần áo. Sáng dậy anh còn có tô cháo nóng hổi ăn trước khi đi làm. Chị nhỏ nhẹ rằng: “Anh làm gì thì làm nhưng phải biết giữ sức khỏe”. Nhưng rồi, anh lại cứ say xỉn nhiều hơn, nhiều khi còn ngủ qua đêm bên ngoài. Khi chị khóc, khuyên nhủ thì anh gắt gỏng: “Sao em nói nhiều thế? Có biết mọi việc anh làm đều vì muốn tương lai hai đứa khá hơn không? Em là đàn bà thì hiểu gì”.
Từ đó, chị ít nói hơn và thường im lặng. Anh nghĩ rằng chị đã hiểu chuyện. Anh vẫn cứ vùi đầu vào trong công việc, vào những cuộc nhậu không bờ bến. Có hôm chị sốt mà anh không biết, mâm cơm chị nấu sáng hôm sau lại đem đổ bỏ vì anh không hề đụng đến. Chị gầy đi trông thấy, có dạo lại lấy lí do nhớ nhà mà bắt xe về quê cả tuần. Anh không hề nhận ra rằng chị càng ngày càng ít cười, ít tâm sự với anh. Nửa đêm anh về chị đã đi ngủ, anh nôn ói chị cũng mặc kệ… Anh tặc lưỡi nghĩ rằng vợ mình chỉ là giận hờn. Cứ như thế nửa năm và chị viết đơn ly hôn.
Giá như lúc đó anh hiểu rằng đàn bà im lặng không phải là hiểu chuyện mà là chán chường, tuyệt vọng. Khi đàn bà im lặng nghĩa là sự tổn thương trong họ đã cực kì lớn. Chị nói rằng anh quá khác so với người đàn ông mà chị yêu thương. Chị im lặng vì quá cô đơn, quá chán nản với cuộc hôn nhân của mình. Và khi không chịu đựng được nữa, đàn bà sẽ dứt áo ra đi…
Phụ nữ khôn ngoan nên chọn chồng dựa vào 5 tính cách này
Một người đàn ông giàu có không đồng nghĩa với việc họ là người chồng tuyệt vời, và càng không đồng nghĩa với việc bạn sẽ hạnh phúc.
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.