Sốc ngất khi bị cô gái lạ tát tới tấp trên phố, biết được lý do tôi bàng hoàng trước bí mật của gia đình
Tôi 27 tuổi, có công việc ổn định, có bạn gái chuẩn bị kết hôn. Nói chung, cuộc sống của tôi khá đơn giản nhưng đủ cho tôi thấy hạnh phúc.
Công việc của tôi thường đi công tác, lần đó tôi có chuyến công tác đến Hà Nội. Tôi ở lại đó làm việc cùng đồng nghiệp khoảng hai tuần. Ngày đầu công tác, chúng tôi rủ nhau ra phố ăn uống, đi dạo. Khi tôi đang đi trên phố thì có một cô gái bất ngờ chạy đến chặn trước mặt tôi. Khuôn mặt cô ấy tức giận nhăn nhó, lớn tiếng trách móc tôi:
“Sao anh nói đi công tác 10 ngày mà giờ lại ở đây?”.
Thấy cô gái trước mặt càng lúc càng giận, nói những câu tôi không hiểu nổi, tôi liền xua tay khó chịu:
“Cô là ai? Cô nói năng gì tôi chả hiểu”.
Liền sau đó, tôi bị cô gái lạ tát hai cái đau điếng. Cô gái ôm mặt khóc rồi bỏ đi. Tôi giận tái mặt, bị đồng nghiệp nhìn bằng ánh mắt xem thường. Họ nghĩ tôi phản bội bạn gái, còn không chịu nhận lỗi. Nhưng cũng có người nói không chừng cô gái kia nhận nhầm tôi với bạn trai.
Chẳng ngờ được, tôi gặp lại cô gái lạ lùng kia trong siêu thị vài ngày sau đó. Vừa thấy tôi thì cô ấy lại làm loạn như lần trên phố. Nhưng lần này tôi đã kịp giơ tay phải lên ngăn cái tát thứ ba của cô ấy. Đúng lúc này, cô gái ngẩn người nói tôi không phải là bạn trai của cô ấy, vì anh ta có một vết bớt trên tay phải.
Thấy mình nhận sai còn tát nhầm người, cô gái tha thiết xin lỗi tôi. Cô ấy nói trông tôi và người yêu giống nhau như đúc. Cô ấy còn cho tôi xem ảnh của người yêu, quả thật trông rất giống tôi. Nếu tôi không có em gái sinh đôi thì tôi đã nghĩ mình có một người anh trai song sinh thất lạc. Dù rằng từ lớn tới nhỏ, tôi thường nghe mọi người nói tôi và em gái không giống nhau.
Sau khi công tác về, chẳng hiểu sao tôi lại lấy tóc của mẹ và em gái đi xét nghiệm ADN. Kết quả khiến tôi sững người, dù trước đó đã đoán ra. Mẹ và em gái tôi không cùng huyết thống.
Tôi vẫn giữ liên lạc với cô gái lạ trên phố kia, nhờ cô ấy lấy mẫu tóc của người yêu để xét nghiệm ADN với tôi. Nhìn kết quả xét nghiệm ADN, tôi bàng hoàng phát hiện chúng tôi là anh em sinh đôi.
Người anh trai này của tôi đang cùng với bố mẹ ở Hà Nội. Tôi vẫn chưa nói với cô gái kia về kết quả xét nghiệm. Tôi cũng chưa biết có nên nói với gia đình mình không. Có lẽ bố mẹ tôi cũng không biết con mình bị tráo, hoặc cả hai giữ bí mật gia đình này vì lý do nào đó.
Dù sao thì chúng tôi đều đã có cuộc sống với gia đình riêng. Tôi có nên nói ra bí mật gia đình này không? Hay là giữ đến cuối đời không để ai biết?
Lấy vợ sau vài tiếp xúc, đêm tân hôn, chú rể vỡ òa khi nghe vợ bập bẹ nói vẻn...
Trong khoảng thời gian này, tôi mới biết Ly không bị câm bẩm sinh. Cô ấy từng là nạn nhân của bạo hành gia đình, khi lên 6, Ly bắt đầu ít nói rồi dần dần chẳng nói chuyện với ai nữa. Biết sự thật này, tôi càng trân trọng Ly hơn.
Biếu mẹ đẻ 500 nghìn tiền vé xe, tôi bị chồng mắng và tấm bi kịch của cuộc hôn nhân...
Sáng nay tôi đã ra tòa để xin đơn. Cầm lá đơn này, tôi đã suy nghĩ rất nhiều. Thế nhưng chắc chắn, tôi sẽ ký lá đơn này và xem thái độ của chồng thế nào rồi mới quyết định.
Đến thăm bạn thân vừa sinh em bé, tôi bất ngờ khi thấy bóng người nép sau bức tường
Tôi hỏi cha đứa trẻ, cô ấy chỉ bảo là một đồng nghiệp ở công ty. Kể từ khi bạn có thai, tôi luôn lui tới chăm sóc. Thậm chí ngày cô ấy đẻ, cũng là tôi trực cả ngày cả đêm ở bệnh viện.
Chồng giận vì mất đôi giày cũ, vợ gặng hỏ rồi ngỡ ngàng khi biết sự thật giấu kín bấy...
Đến lúc này, tôi mới đồng cảm với chồng. Không ngờ anh lại có tâm sự như vậy. Bây giờ tôi rất muốn bù đắp cho chồng, nếu tôi mua một đôi giày y hệt như vậy, liệu tâm trạng anh sẽ khá hơn chứ?