Phụ nữ 30 nên tận hưởng cuộc sống bằng những chuyến du lịch xa xỉ và sắm hàng hiệu hay cật lực làm việc tích cóp tiền mua nhà?
Theo “lối cũ nề xưa”, những người phụ nữ thường phụ thuộc kinh tế vào chồng nên phải biết tiết kiệm, vun vén cho gia đình. Cái suy nghĩ theo lối mòn này đã ăn sâu vào tiềm thức nhiều phụ nữ Việt. Thế nên dù đã trưởng thành, có công việc tốt và tự kiếm tiền nhưng những phụ nữ này vẫn có thói quen tiết kiệm, dành dụm từng đồng để mua đất, mua nhà mà không dám chi tiêu một đồng cho bản thân.
Sự nghèo khó đã khiến họ trân trọng đồng tiền hơn, đôi khi quá mức đến hà tiện với bản thân mình một cách đáng thương. Một thỏi son, một cái váy đẹp hoàn toàn có thể trong tầm tay nhưng họ vẫn suy nghĩ đắn đo không dám mua. Có người cả đời chỉ ao ước được một lần bước chân đến một nơi mình thích dù chỉ chụp một kiểu ảnh thôi cũng thỏa mãn nhưng lại không đủ dũng khí để chi tiền cho chuyến đi đó. Cứ chắt bóp chi tiêu dành dụm mua đất mua nhà và nghĩ rằng, khi nào xong trách nhiệm, có của ăn của để rồi chi đến mấy khoản đó cũng chưa muộn.
Tuy nhiên, cuộc đời không phải như mơ. Có người chưa kịp mua xong căn nhà đã đổ bệnh vì kiệt sức. Dù muốn cũng không đủ sức khỏe để đi. Có người mua xong nhà thì lại tất bật với cuộc sống gia đình, con cái… để rồi khi ngẩng đầu nhìn lại tuổi thanh xuân mình đã đi qua lúc nào không hay. Những ước mơ tuổi trẻ đành phải gói ghém và đào sâu chôn chặt.
Việc nghĩ về tương lai và tiết kiệm là không sai nhưng hà tiện quá mức với bản thân thì không nên một chút nào. Bởi suy cho cùng, mình làm ra tiền là để phục vụ cho cuộc sống của mình, để khiến mình thoải mái hơn, để hưởng thụ và tìm được những niềm vui, bên cạnh những áp lực đè nặng của cuộc sống. Tiêu tiền cho bản thân không phải là đánh mất số tiền đó mà là đang mua niềm vui, sự thoải mái cho chính mình. Điều đó hoàn toàn chính đáng, chẳng có gì là hoang phí cả.
Nếu bạn có khả năng, tự tin kiếm ra tiền bạn hoàn toàn xứng đáng để hưởng những thành quả của chính mình làm ra. Hãy tự thưởng cho mình bằng những món đồ yêu thích. Phụ nữ 30 hoàn toàn có thể mua cho mình một chiếc túi hàng hiệu ao ước, một bộ đồ lót đắt tiền, những chuyến du lịch nước ngoài để trải nghiệm đó đây, tích lũy cho mình thêm nhiều hiểu biết.
Tuy nhiên, hưởng thụ không có nghĩa là “vung tiền quá trán”, là phung phí mà phải dựa vào nhu cầu và khả năng có thực của bản thân. Không nên vì muốn chơi trội lấy nét mà phải đi vay mượn, lấy chỗ này đập chỗ kia để mua hàng hiệu, check-in tại những nơi du lịch sang chảnh đắt đỏ để rồi “ăn không ngon ngủ không yên” vì những món nợ ngập đầu. Tiêu tiền là để thoải mái chứ không chi tiền để rồi mua thêm cả những sự lo lắng cho bản thân.
Phụ nữ 30 ngày nay nên biết cách chi tiêu hợp lý, cân bằng giữa mức chi và thu, không nên tiêu quá số tiền mình kiếm được mà luôn dành lại khoảng 10% - 30 % để phòng thân. Biết cách hưởng thụ cho bản thân bằng chính công sức của mình. Không ai “tán gia bại sản” chỉ vì mua vài cái váy đắt tiền, một thỏi son yêu thích hay một vài bộ đồ lót hàng hiệu. Cuộc đời này ngắn lắm, nếu ngay cả bạn cũng không yêu thương bản thân mình thì chẳng ai có thể yêu thương bạn cả.
Tích góp mua nhà hay hưởng thụ bản thân, đó là sự lựa chọn của mỗi người. Chẳng có điều gì là đúng hay sai ở đây cả. Chỉ có điều bạn làm thế nào để thấy thoải mái mà tâm hồn mình thanh thản, thong dong. Đó mới là cuộc sống đích thực mà con người muốn hướng tới.
Phụ nữ khôn ngoan nên chọn chồng dựa vào 5 tính cách này
Một người đàn ông giàu có không đồng nghĩa với việc họ là người chồng tuyệt vời, và càng không đồng nghĩa với việc bạn sẽ hạnh phúc.
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.