Mẹ không thích hoa hồng, bánh kem
Mỗi dịp 8/3 hay ngày của mẹ, hoa hồng, quà lưu niệm được bày bán khắp nơi. Với những người kinh doanh, đây là cơ hội để họ kiếm lời, còn đối với nhiều người phụ nữ, đây là thời khắc để họ tận hưởng cảm giác được yêu thương, trân trọng. Người ta dùng nhiều mỹ từ để nói về một nửa của thế giới trong những ngày này.
Thế nhưng, với mẹ, cả cuộc đời không hề tồn tại khái niệm gọi là ngày dành riêng cho mình, 8/3 hay 20/10 cũng chỉ bình thường như bao nhiêu ngày khác. Mẹ vẫn đầu tắt mặt tối từ sáng đến chiều, vẫn cặm cụi ngoài đồng, vẫn loay hoay trong bếp. Thậm chí khi được ai đó thuận miệng chúc mừng, mẹ còn ngạc nhiên hỏi lại: Hôm nay là ngày gì thế?
Gắn chặt đời mình với hai chữ “chịu đựng”, “hy sinh”, mẹ quên mất rằng mình cũng có quyền được yêu thương, trân trọng. Mà đôi khi không phải vì quên, vì hoàn cảnh không cho phép mẹ nhớ mà thôi. Một bó hoa được trả bằng tiền mồ hôi, nước mắt, ngắm vài lần rồi héo, chi bằng dùng tiền đó sắm sửa cái gì đó có ích cho gia đình, cho con cái. “Mua chi mấy thứ này, mẹ không xài đâu” - đã hơn một lần tôi nghe câu nói này từ mẹ.
Nói thì nói vậy thôi, chứ được chồng con mua cho món gì, phụ nữ mừng không tả xiết. Đó không nhất thiết là cao lương, mỹ vị hay vàng bạc, kim cương, chỉ cần một đóa hoa dại hái ngoài đường, một bữa cơm mắm muối dưa cà cũng đủ làm trái tim sướng vui, ấm áp. Đáng tiếc, nhiều lúc tôi cứ mặc định rằng, đã là quà thì phải đắt đỏ, cao sang. Và đáng tiếc hơn khi mỗi lần nghe câu “mẹ không xài”, tôi lại cho rằng mẹ không thích thật, khỏi mua.
Cuộc sống bận bịu, cơm áo gạo tiền đè nặng đôi vai, tôi xa rời vòng tay mẹ, bon chen trên khắp nẻo đường đời. Tôi bị nhiễm thói quen dùng tiền để giải quyết mọi vướng bận, kể cả tình cảm. Ngày lễ, nhiều người không tiếc bỏ ra vài triệu để đặt một món quà, sau đó nhờ người chuyển tận nhà cho mẹ. Tôi không giàu đến mức mua được quà vài triệu, nhưng cũng ráng sắm được mấy món mà ở quê người ta cho là sang chảnh, quý tộc. Y như rằng sau đó mẹ sẽ gọi điện phàn nàn: “Mua chi tốn kém vậy, mẹ có xài đâu”.
Quả thật mẹ có xài đâu. Mỗi lần về nhà, mở tủ ra, tôi thấy quà vẫn nằm yên ở đấy. Là mẹ tiếc không xài hay không có dịp gì để xài, tôi cũng không biết. Nhưng cứ thế này thì “giá trị ứng dụng” của những món quà đúng nghĩa. Hay thôi, tôi không tặng nữa!
Tôi nhớ mẹ vui như thể trúng số khi lần đầu được đi siêu thị ở Sài Gòn với tôi. Tất nhiên, mẹ chẳng mua gì, đi ngắm vậy thôi. Tôi nhớ mỗi lần về nhà nấu ăn, dù tôi bày biện bếp núc lung tung, nấu món mặn món nhạt, mẹ vẫn khen lấy khen để. Rồi mỗi tối tôi bật loa hát hò ầm trời, mẹ vẫn kiên trì hưởng thức như thể đang xem liveshow của ca sĩ hạng A. Thì ra mẹ thích như vậy.
Món quà lớn nhất của mẹ, chính là tôi. Dù tôi nấu không ngon, hát không hay, làm gì cũng hậu đậu, vụng về, mẹ vẫn xem đó là tuyệt tác. Mẹ không cần hoa hồng, bánh kem, không cần áo quần, trang sức, mẹ chỉ cần một bữa cơm mặn nhạt lung tung do tôi nấu mà thôi. Mẹ không quan tâm hôm nay 8/3 hay ngày của mẹ, chỉ cần thấy tôi về, đó đã là ngày lễ.
Vậy thôi tôi không mua quà nữa, tôi về với mẹ thôi, một ngày, hai ngày gì cũng được.
Mẹ không cần hoa hồng, bánh kem. Chỉ cần có con, thế giới đã đủ đầy, trọn vẹn!
Bị gia đình bạn trai chê "trèo cao’, tôi bình thản lấy điện thoại gọi ngay siêu xe của mình...
“Ôi con trai anh chị cũng trẻ trung đẹp trai, còn làm công ty nước ngoài, sao lại chọn một đứa vừa già vừa xấu thế kia? Tôi thấy anh chị nên xem lại đi, hay con bé này có ý đồ gì?”.
Nghi ngờ chồng ngoại tình, tôi bỗng bật khóc nức nở khi nhìn thấy thứ này lúc nửa đêm
Giờ thì không cần mở tôi cũng biết trong đó là gì, còn gì khác ngoài tờ đơn ly hôn anh ký sẵn. Thời gian qua đã chứng minh suy nghĩ của tôi là sự thật, tôi rơi nước mắt chấp nhận buông xuôi hy vọng cuối cùng.
Thấy cô giúp việc vào phòng bố chồng lúc nửa đêm, tôi bất ngờ khi biết sự thật
Sau đó cô giúp việc đi ra ngoài nói chuyện với tôi. Tôi không hề có ý định trách cô ấy, còn nghĩ nếu bố chồng tìm được người ưng ý, có thể chăm sóc cho ông thì vợ chồng tôi lại càng mừng. Nhưng những gì cô ấy nói sau đó khiến tôi xót xa:
Bất ngờ về nhà chồng, nghe thấy tiếng cười khúc khích trong sân, tôi chết sững nhìn thấy món đồ...
Tôi đi đến phòng khách thì phát hiện chồng tôi đang ngồi cạnh một người phụ nữ trẻ hơn tôi vài tuổi. Chồng tôi ôm vai cô ta, còn mẹ chồng tôi đang bế đứa trẻ. Nhìn họ như một gia đình thật sự, vậy tôi là ai đây?