Hôm nào mẹ chồng cũng bắt đi mua ngô luộc, một lần phát hiện bà vứt bỏ vào sọt rác, nghe lý do càng sốc nặng
Tôi lấy chồng được 3 năm. Bé đầu lòng nhà tôi năm nay đã hơn 2 tuổi. Ngay sau đám cưới, vợ chồng bảo nhau lên thành phố lập nghiệp. Những ngày đầu chân ướt chân ráo lên thủ đô, chúng tôi thuê trọ. Vì muốn tiết kiệm tiền, chồng tôi chỉ thuê căn phòng có 20m2.
Tôi còn nhớ như in, vào những ngày hè nóng như đổ lửa, 3 người nhà tôi trằn trọc trong 1 không gian chật hẹp, không có điều hòa. Hôm nào nóng quá, bức bối không ngủ được thì chồng mới chịu mua 1 túi đá 5kg về, để trước quạt cho hơi mát phả vào người. Con trai tôi thì không tăng được cân nào trong suốt mấy tháng hè, bởi nóng nảy, thằng bé chẳng chịu ăn. Cả ngày chỉ uống nước cầm hơi, bắt mẹ phe phẩy cái quạt...
Cũng may trời thương, sau 3 năm vợ chồng chăm chỉ làm lụng rồi vay mượn tứ phương, cuối cùng chúng tôi có thể mua nhà riêng cho mình. Tuy không rộng rãi và vẫn phải trả nợ 1 ít, nhưng vẫn còn hơn việc phải sống trong căn phòng khép kín 20m2 kia.
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.
Ngày tái hôn, con gái nhất quyết không đi theo mẹ, biết được lý do tôi rơi nước mắt muốn...
Con gái tôi là đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, biết nghĩ cho mẹ. Tôi còn nhớ những ngày chỉ có hai mẹ con, lúc tôi bù đầu làm việc, con bé dù muốn mẹ chơi cùng cũng không làm nũng, phá phách. Con bé lặng lẽ chơi một mình, đợi đến khi mẹ xong việc.