Gửi đàn bà có chồng ngoại tình: Nhất định không được trở nên 'thảm bại'
Trong bao chuyện trò từ những người phụ nữ có chồng ngoại tình, tôi luôn nghe được những lời cay độc, những hơn thua âm ỉ nhất về người thứ ba. Tôi không trách những oán hận của một người phụ nữ bị phản bội. Nỗi đau càng lớn thì đương nhiên chẳng ai còn đủ sức để thiện lương với kẻ tổn thương mình. Nhưng liệu những người vợ chỉ nhìn vào kẻ thứ ba để trút hết cơn phẫn nộ có từng một lần nhìn thẳng vào lý do mình thua cuộc?
Thậm chí, có những người vợ sẵn sàng rêu rao chồng không có “khả năng đàn ông”, tung hê những gì thậm tệ và đặt điều nhất về người bạn đời của mình. Như thế đúng là họ thấy hả hê đôi chút thật, nhưng có từng nghĩ bản thân đã trông thảm hại thế nào rồi không? Nếu là một gã “yếu nhớt” như thế, đầy thói xấu như thế, thì có còn để họ phải tiếc không? Nếu muốn hả hê, hãy hả hê một cách thật sang, rằng mình đã “dùng” chán rồi, cũng chỉ muốn “cho không” người khác.
Phụ nữ ở đời, còn yêu là còn hận, nên đừng vì thể hiện mình hận mà để người ta thấy bản thân lụy tình quá đỗi!
Dù rằng đó từng là người mình gắn bó bao năm, tiếc nuối vấn vương là điều đương nhiên. Nhưng phụ nữ bị phản bội thì chỉ có hai lựa chọn duy nhất, một là tha thứ và hai là từ bỏ. Đừng cho mình thêm lựa chọn thứ ba, là nói bỏ qua mà vẫn oán hận, hay tha thứ rồi mà vẫn khổ sở.
Khi đàn ông ngoại tình, cốt đều là vì lòng tham của đấng mày râu, muốn thêm chứ không muốn mất. Chẳng mấy khi có kẻ ngoại tình nào lại vỏ vợ mà chạy theo nhân tình. Nhưng nếu anh ta làm vậy, thì cũng đừng trách hận gì. Bởi ít ra, sự phản bội của anh ta vẫn còn chút rõ ràng dứt khoát, anh ta vẫn còn can đảm sống thật với trái tim của mình, hơn là tham lam dối lừa. Và trong câu chuyện ba người ấy, vẫn có một người phụ nữ được hạnh phúc, dù chẳng biết có bền lâu không.
Đừng nghĩ phụ nữ chúng ta nghĩ thế là cao thượng mà nhân nhượng kẻ phản bội mình. Vì rõ ràng trong tình cảnh ấy, ta còn làm được gì với một người đã hết tình mà dứt khoát đến với người khác? Lúc ấy, hãy thấy may mắn rằng ta không phải dìm mình trong tháng ngày chung chồng, trong sự dùng dằng chẳng biết chọn ai của một kẻ bội bạc. Đôi khi, sau này ta lại biết ơn vì sự ra đi dứt khoát của một người đàn ông như thế.
Còn nếu phụ nữ đã chấp nhận đón gã chồng từng phản bội mình trở về, thì hãy hiểu mình hiểu ta. Hãy can đảm nhìn thật kỹ xem sao mọi thứ lại có đổ vỡ, để người thứ ba có thể chen chân vào. Cốt lõi vấn đề của những cuộc ngoại tình đều bắt nguồn từ vết hỏng của hôn nhân. Người đàn ông của bạn không cho phép, giữa bạn và anh ấy không có rạn nứt thì lấy đâu ra chỗ cho người thứ ba?
Nếu nói về cách giữ đàn ông, thì đừng giữ họ bằng kiểm soát. Đàn ông càng bị quản, càng không biết sợ. Cách làm anh ta sợ là cho anh ta thấy trước cái giá của sự phản bội. Phụ nữ có nước mắt để phơi bày nỗi đau, nhưng bạn cũng có quyền hạn của một người vợ khi chồng ngoại tình. Phụ nữ khổ đau vì bị tổn thương, nhưng bạn cũng có quyền được nổi giận. Đôi khi, đừng quản thúc gì cả, hãy dùng thứ vũ khí mạnh nhất của phụ nữ, là thứ giác quan mà mọi đàn ông đều phải sợ.
Những người chồng ngoại tình không đáng để được bênh vực. Những kẻ thứ ba bước vào cuộc hôn nhân của người khác càng đáng bị lên án. Nhưng những người vợ vì bị phản bội mà tự biến mình trở nên thảm hại trước mắt chồng và nhân tình thì cũng chẳng ai bênh được. Vì phụ nữ chúng ta, sinh ra là để kiêu hãnh, để ngẩng cao đầu, để trở nên xinh đẹp và bản lĩnh. Bạn xứng đáng như thế, hơn là vì bị người khác tổn thương mà tự hạ thấp giá trị của chính mình. Vợ và nhân tình, không thể đứng ngang hàng nhau cũng là vì lẽ đó…
Bị gia đình bạn trai chê "trèo cao’, tôi bình thản lấy điện thoại gọi ngay siêu xe của mình...
“Ôi con trai anh chị cũng trẻ trung đẹp trai, còn làm công ty nước ngoài, sao lại chọn một đứa vừa già vừa xấu thế kia? Tôi thấy anh chị nên xem lại đi, hay con bé này có ý đồ gì?”.
Nghi ngờ chồng ngoại tình, tôi bỗng bật khóc nức nở khi nhìn thấy thứ này lúc nửa đêm
Giờ thì không cần mở tôi cũng biết trong đó là gì, còn gì khác ngoài tờ đơn ly hôn anh ký sẵn. Thời gian qua đã chứng minh suy nghĩ của tôi là sự thật, tôi rơi nước mắt chấp nhận buông xuôi hy vọng cuối cùng.
Thấy cô giúp việc vào phòng bố chồng lúc nửa đêm, tôi bất ngờ khi biết sự thật
Sau đó cô giúp việc đi ra ngoài nói chuyện với tôi. Tôi không hề có ý định trách cô ấy, còn nghĩ nếu bố chồng tìm được người ưng ý, có thể chăm sóc cho ông thì vợ chồng tôi lại càng mừng. Nhưng những gì cô ấy nói sau đó khiến tôi xót xa:
Bất ngờ về nhà chồng, nghe thấy tiếng cười khúc khích trong sân, tôi chết sững nhìn thấy món đồ...
Tôi đi đến phòng khách thì phát hiện chồng tôi đang ngồi cạnh một người phụ nữ trẻ hơn tôi vài tuổi. Chồng tôi ôm vai cô ta, còn mẹ chồng tôi đang bế đứa trẻ. Nhìn họ như một gia đình thật sự, vậy tôi là ai đây?