Đến nhà tôi ăn giỗ, người yêu say xỉn rồi ôm cổ bố tôi thì thầm vài câu mà bố đã đồng ý gả tôi ngay
Khi biết tôi yêu anh chàng làm bác sĩ thú y, bố tôi không ưng ra mặt. Ông bảo tôi kén chọn suốt mấy năm chỉ để yêu một anh chàng vừa thấp bé nhẹ cân (người yêu tôi nhỏ con, chỉ cao hơn tôi một xíu) vừa suốt ngày ôm chó ôm mèo. Tôi bảo tình yêu không phân định cao thấp, không quan tâm mập ốm nhưng ông cứ vỗ ngực bảo phải kiếm anh nào đọ được sức với ông thì ông mới chịu.
Mà bố tôi là võ sư, ai mà đọ được với ông chứ? Có mà nhừ xương à? Thế nên tôi với người yêu quyết định chơi chiêu mưa dầm thấm lâu. Nghĩa là người yêu tôi cứ mặt dày một tí, nhà tôi có tiệc, có giỗ hay thậm chí chẳng cần lý do gì, anh cũng đến thường xuyên. Đối diện với thái độ lạnh nhạt của bố tôi, anh cũng nản lắm nhưng vì tình yêu, chúng tôi đành phải cố.
Có lần, người yêu tôi còn bị bố tôi đuổi khéo trong bữa cơm chỉ vì anh say sưa ngồi kể chuyện đã đỡ đẻ cho một con cún. Mẹ tôi thì ưng lắm, cứ tấm tắc khen người yêu tôi khéo léo, có lòng nhân hậu. Nếu như bố tôi cũng đồng tình như mẹ thì có lẽ giờ tôi đã có con bế rồi.
Hôm qua, nhà tôi có giỗ, người yêu cũng đến và ngồi làm vài lon bia với bố tôi. Lúc có hơi men thì anh táo bạo hẳn thì phải. Anh ôm bố tôi, thì thầm nói gì đó mà bố tôi tái mặt. Và ngay sau đó, bố gọi tôi ra thở dài bảo tôi chuẩn bị ôm đồ mà đi làm dâu nhà người ta.
Sau đó, bố tôi đồng ý chuyện cưới xin của chúng tôi. Hỏi người yêu tôi đã nói gì với bố, anh cười cười bảo bí mật. Hỏi bố thì ông lườm tôi muốn cháy mặt. Tôi ngơ ngác không hiểu chuyện gì.
Ai ngờ đến tối, mẹ hỏi tôi: "Mấy tháng rồi?". Trời ạ, tôi nhảy dựng lên. Thì ra anh chàng người yêu tinh quái của tôi đã bịa ra lý do tôi có bầu rồi. Thế nên mới có chuyện bố tôi đồng ý cưới ngay cưới gấp. Giờ tôi với mẹ phải giấu bố. Cũng chẳng biết mai đây, bố biết chuyện rồi, ông có nổi điên lên mà tống cổ tôi ra khỏi nhà không nữa? Đúng là chuyện tốt không làm, cứ gây chuyện xấu. Tôi bực bội anh người yêu của mình quá.
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.
Ngày tái hôn, con gái nhất quyết không đi theo mẹ, biết được lý do tôi rơi nước mắt muốn...
Con gái tôi là đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, biết nghĩ cho mẹ. Tôi còn nhớ những ngày chỉ có hai mẹ con, lúc tôi bù đầu làm việc, con bé dù muốn mẹ chơi cùng cũng không làm nũng, phá phách. Con bé lặng lẽ chơi một mình, đợi đến khi mẹ xong việc.