Đến gặp vợ cũ mời cưới, cô ấy bật khóc đưa tôi tờ giấy nhàu nhĩ đẩy tôi vào tình thế đứng ngồi không yên
Kết hôn được hơn 1 năm thì tôi và vợ cũ đường ai nấy đi. Vợ cũ xinh lắm, xinh có tiếng ở công ty. Để chiếm được trái tim của cô ấy, tôi đã phải tốn kém cả kinh tế lẫn tinh thần, thức khuya dậy sớm đón đưa cả 2 năm ròng mới lấy được cô ấy làm vợ. Hồi đó, tôi còn cho rằng vợ cũ thật yếu đuối, mỏng manh và tôi sẽ bảo vệ cô ấy cả đời.
Nhưng rồi cưới về, cô ấy lại hiện nguyên hình là một cô tiểu thư đỏng đảnh chính hiệu. Cô ấy không bao giờ rửa chén, nấu ăn chỉ vì sợ hỏng bộ nail mới làm. Tóc tai thì cứ mỗi tháng mỗi kiểu. Váy áo, giày dép không có chỗ để nhưng miệng luôn than không có gì để mặc, chẳng có gì để mang. Bao nhiêu tiền kiếm được đều đổ dồn vào việc ăn tiêu phung phí của vợ cũ. Quá chán ngán vì có vợ mà phải tự nấu ăn, tự lo toan mọi thứ, tôi quyết định chia tay cho nhẹ nhàng.
Ly hôn rồi, tôi chuyển việc làm đến một công ty khác rồi quen biết L, người yêu hiện tại. L cá tính, năng động và độc lập, mạnh mẽ, khác hẳn vợ cũ tôi. Ở bên L, tôi cảm thấy bình yên và thoải mái, không phải chịu đựng những cơn khóc lóc vô cứ như vợ cũ nữa. Vả lại L cũng không ngại ngùng khi tôi đã từng lỡ dở. Vì thế, tôi càng yêu và trân trọng L hơn. Theo dự định, chúng tôi sẽ tổ chức đám cưới vào tháng sau.
Nhưng bây giờ, tôi đang lâm vào cảnh rối ren, không biết phải giải quyết như thế nào?
Mấy hôm trước, tôi đem thiệp cưới đến mời vợ cũ chung vui. Ly hôn nhưng chúng tôi vẫn là bạn. Và thỉnh thoảng, khi vợ cũ có chuyện gì cần nhờ, tôi đều giúp đỡ tận tình như giúp bạn bè bình thường. Nhưng cũng có vài lần chúng tôi qua đêm với nhau rồi sáng ra lại đường ai nấy đi.
Khi tôi đưa thiệp cưới, vợ cũ bỗng khóc nức nở rồi đưa cho tôi xem tờ giấy đã bị vo tròn. Mở giấy ra xem, tôi chết lặng với dòng chữ: "Thai 8 tuần tuổi, phát triển tốt". Vợ cũ thút thít nói tôi là bố đứa nhỏ vì cô ấy chỉ quan hệ với một mình tôi thôi. Nhưng rõ ràng cô ấy cũng đã quen thêm vài người nữa, sao lại khẳng định tác giả cái thai là của tôi?
Dù khuyên vợ cũ giữ đứa bé lại nhưng tôi như đang ngồi trên đống lửa. Đám cưới sắp diễn ra, vợ cũ báo tin có bầu rồi đe dọa công khai mọi thứ... Tôi bế tắc quá. Mong mọi người cho tôi lời khuyên với.
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.
Ngày tái hôn, con gái nhất quyết không đi theo mẹ, biết được lý do tôi rơi nước mắt muốn...
Con gái tôi là đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, biết nghĩ cho mẹ. Tôi còn nhớ những ngày chỉ có hai mẹ con, lúc tôi bù đầu làm việc, con bé dù muốn mẹ chơi cùng cũng không làm nũng, phá phách. Con bé lặng lẽ chơi một mình, đợi đến khi mẹ xong việc.