Đau đớn đi đánh ghen, vừa nhìn thấy mặt tình địch tôi lập tức về viết đơn ly hôn
Cho đến hôm nay, tôi mới nhận ra, tình yêu anh dành cho tôi chỉ là thứ tình cảm phù du. Còn tôi bao năm qua đã ngu muội tin và yêu anh hết lòng hết dạ.
Tôi coi anh là nguồn sống của cuộc đời mình. Chỉ cần nghĩ đến anh, bao mệt mỏi khó khăn tôi đều không coi là gì, lại cố gắng làm việc thật chăm chỉ. Đó là người đàn ông mà tôi nguyện dành cả đời này yêu thương, ở bên.
Yêu nhau chỉ hơn 1 năm, tôi và anh quyết định tiến tới hôn nhân. Ai cũng nói chúng tôi là một cặp đôi đẹp. Anh dù không giàu có nhưng lại vô cùng hiền lành, chất phác.
Sự thật thà của anh khiến tôi tin tưởng. Anh chưa bao giờ tính toán vật chất, cũng không đòi hỏi tôi phải thế này thế nọ. Dù gia đình anh khá giả còn bố mẹ tôi chỉ làm nông nhưng anh lại yêu tôi chân thành.
Ngày về ra mắt, thấy nhà tôi nghèo, anh càng thương tôi mà không hề lăn tăn về hoàn cảnh. Bố mẹ anh có chút lo lắng nhưng rồi cũng được anh thuyết phục. Vỏn vẹn hơn 1 năm chúng tôi đã làm đám cưới. Tình yêu ấy tưởng chừng sẽ bền chặt theo năm tháng…
Nhưng anh dù hiền lành đến mấy thì cũng không vượt qua được cám dỗ và những lời ngon ngọt của bạn bè. Cánh đàn ông khi ngồi buôn chuyện thường nói về các cô gái. Và họ cho rằng việc họ quan hệ với một ai đó ngoài vợ cũng là chuyện bình thường, chỉ cần họ vẫn yêu thương, không bỏ vợ con là được.
Đó là cánh đàn ông không hiểu tâm lý phụ nữ. Chuyện bỏ hay không đâu do một người đàn ông quyết định. Phụ nữ cảm thấy đau khổ nhất chính là khi bị phản bội, là khi người đàn ông mình yêu thương thay lòng.
Anh có thể nghĩ rằng anh đi gái gú một lần, hay anh ngoại tình một lần sẽ được vợ anh tha thứ vì chẳng người vợ nào lại có thể ly hôn khi phát hiện chồng mình lăng nhăng lần đầu. Nhưng anh đã sai…
Ngày tôi phát hiện anh có dấu hiệu khác lạ, tôi đã tìm hiểu một cách bình tĩnh, từ từ. Làm như không biết chuyện gì, tôi âm thầm đọc trộm điện thoại của anh, check các loại tin nhắn từ Facebook đến zalo để xem anh liên lạc với người ta bằng cách nào.
Và lần đó, sự quyết tâm của tôi đã giúp tôi tìm ra nhân tình của chồng. Có lẽ, chồng tôi có nhu cầu cao chuyện chăn gối hoặc anh muốn tìm kiếm của lạ giống như bao gã đàn ông khác. Vì quá yêu chồng, tôi sốc lên sốc xuống nhiều ngày.
Những ngày đó tôi mất ăn mất ngủ nhưng vẫn cố tình che đậy cảm xúc. Đêm nào tôi cũng nằm khóc thầm thắc mắc tại sao anh lại đối xử với tôi như thế. Anh đã hứa hẹn với tôi, chung thủy cả đời này vậy mà anh vẫn gái gú được…
Lần đó, tôi quyết định tìm đến tận nhà tình địch để đánh ghen. Hẹn gặp người phụ nữ ấy ở quán cà phê, ba mặt một lời.
Tôi định bụng ngày hôm nay nếu mọi chuyện êm xuôi, anh quay đầu, tôi sẽ tha thứ cho anh tất cả, làm lại từ đầu. Vì quá yêu anh mà tôi đành chấp nhận làm một người vợ cao thượng…
Nhưng không… khi vừa nhìn thấy cô bồ của chồng, tôi suýt ngất. Người phụ nữ ấy thực sự rất xấu, lại già. Khuôn mặt cô ta đầy góc cạnh, nhìn không có dáng dấp của người phụ nữ nếu không muốn nói là giống đàn ông. Lợi hở, răng hô, mắt xếch, mũi hếch… Mặt cô ta dù đã trang điểm rất kĩ nhưng không thể che nổi sự dữ dằn.
Tôi có nói chuyện với chị ta vài câu, thấy chị ta khóc lóc, mong tôi tha thứ và nói về tình yêu dành cho chồng tôi ngày trước, tôi hiểu ra, đây chính là người yêu cũ của chồng. Hiện tại, cô ta vẫn chưa có gia đình, trước đây chia tay cũng vì bố mẹ tôi chê nhan sắc con dâu tương lai.
Và… cuộc nói chuyện đó kết thúc nhanh chóng, chẳng thêm một câu chửi bới, trách cứ nào từ tôi dù trước đó tôi đã nghĩ ra trăm nghìn thứ để xối xả vào mặt người đàn bà kia.
Tôi ra về, lòng nặng trĩu. Vợ anh đây, người phụ nữ dù đã sinh con nhưng dáng dấp vẫn đẹp đẽ biết bao nhiêu, bao người đàn ông ngoài kia còn mơ ước. Vợ anh đây nước da trắng ngần, khuôn mặt thanh tú đầy vẻ đẹp của gái một con… vậy mà anh lại đi ngoại tình với một người đàn bà như vậy…
Vậy tức tình yêu anh dành cho vợ hoàn toàn không còn nữa. Ngay cả sắc đẹp này anh còn chẳng cần thì liệu khi tôi sinh con thứ hai, khi tôi xấu xí tiều tụy, anh còn cần tôi?
Quả là một sự xúc phạm lớn đối với tấm chân tình tôi đã dành cho anh bấy lâu nay. Quá thất vọng về người chồng mình tin tưởng… tôi quyết định buông tay.
Ngay hôm đó, tôi đã viết đơn ly hôn. Về đến nhà, anh choáng váng không hiểu chuyện gì xảy ra. Nhìn thấy vợ khóc nước mắt ngắn nước mắt dài, đưa đơn… anh đã quỳ gối cầu xin tôi tha thứ.
Nhưng không… tôi cảm thấy không còn muốn bên cạnh người đàn ông này nữa. Tôi cảm thấy thực sự mình không có giá trị gì với anh. Giữ đúng lời nói trước đây, nếu anh ngoại tình tôi sẽ ly hôn… và hôm nay tôi đã làm điều đó.
Tôi đưa con về ngoại, lòng nặng trĩu. Đúng là tôi có thể tha thứ cho anh nhưng sau khi nhìn nhân tình của chồng và nghĩ rằng anh còn yêu người cũ, tôi thật sự không thể tiếp tục cuộc hôn nhân này.
Lấy vợ sau vài tiếp xúc, đêm tân hôn, chú rể vỡ òa khi nghe vợ bập bẹ nói vẻn...
Trong khoảng thời gian này, tôi mới biết Ly không bị câm bẩm sinh. Cô ấy từng là nạn nhân của bạo hành gia đình, khi lên 6, Ly bắt đầu ít nói rồi dần dần chẳng nói chuyện với ai nữa. Biết sự thật này, tôi càng trân trọng Ly hơn.
Biếu mẹ đẻ 500 nghìn tiền vé xe, tôi bị chồng mắng và tấm bi kịch của cuộc hôn nhân...
Sáng nay tôi đã ra tòa để xin đơn. Cầm lá đơn này, tôi đã suy nghĩ rất nhiều. Thế nhưng chắc chắn, tôi sẽ ký lá đơn này và xem thái độ của chồng thế nào rồi mới quyết định.
Đến thăm bạn thân vừa sinh em bé, tôi bất ngờ khi thấy bóng người nép sau bức tường
Tôi hỏi cha đứa trẻ, cô ấy chỉ bảo là một đồng nghiệp ở công ty. Kể từ khi bạn có thai, tôi luôn lui tới chăm sóc. Thậm chí ngày cô ấy đẻ, cũng là tôi trực cả ngày cả đêm ở bệnh viện.
Chồng giận vì mất đôi giày cũ, vợ gặng hỏ rồi ngỡ ngàng khi biết sự thật giấu kín bấy...
Đến lúc này, tôi mới đồng cảm với chồng. Không ngờ anh lại có tâm sự như vậy. Bây giờ tôi rất muốn bù đắp cho chồng, nếu tôi mua một đôi giày y hệt như vậy, liệu tâm trạng anh sẽ khá hơn chứ?