Con trai 7 tuổi bị bệnh nặng, bố xét nghiệm để hiến thận thì biết không cùng huyết thống, nhưng việc làm sau đó mới là điều khiến vợ lặng người
Khi con trai và chồng tôi đã được đưa vào phòng hậu phẫu, tôi mới có thời gian để trải lòng mình. Đứng ngoài phòng phẫu thuật, tôi cảm nhận thời gian trôi qua dài như mấy năm vậy.
Chồng và con tôi vừa trải qua một cơn đại phẫu. Thật may mắn là ca mổ đã thành công tốt đẹp. Nhưng những gì mà chồng tôi nói khiến tôi nhớ cả đời. Anh bảo: “Ngày hôm nay anh bước vào căn phòng này, có thể sẽ thành công hoặc không. Nhưng anh vẫn muốn nói cho em biết, anh tự nguyện. Vì con, anh có thể làm tất cả”.
Có lẽ nhiều người sẽ nghĩ, một người bố cứu con nên nói vậy là chuyện bình thường. Nhưng không, chồng tôi chỉ là bố của con trên pháp luật. Còn về mặt di truyền, anh hoàn toàn không cùng huyết thống với thằng bé.
Nói đến chuyện này, tôi cảm thấy tội lỗi vô cùng. Vợ chồng tôi sống với nhau đã 10 năm, cuộc sống của chúng tôi hạnh phúc lắm. Hàng xóm ít khi nghe gia đình tôi to tiếng. Thậm chí nhiều người còn nói chồng tôi chính là mẫu hình lý tưởng của mọi người đàn ông.
Nhưng gia đình nào cũng vậy, luôn có góc khuất mà người ngoài không thể nhìn thấy được. Hồi mới cưới nhau, vợ chồng tôi sống xa nhau 3 năm trời. Chồng tôi là dân lái tàu, anh cứ đi biền biệt suốt. Có khi cả năm anh chỉ ở nhà một vàng tháng, còn lại là những tháng ngày lênh đênh trên biển.
Cũng vì vậy mà mấy năm trời, vợ chồng tôi không có một đứa con. Người không hiểu thì nghĩ chúng tôi hiếm muộn. Nhưng người nào biết hoàn cảnh sẽ nhận ra, nguyên nhân con đến chậm với chúng tôi là do chồng tôi cứ xa nhà chẳng có thời gian ở gần vợ.
Tôi còn nhớ năm ấy, tôi bị ốm liên miên. Chồng tôi thì ở xa, sốt ruột cho vợ nên mới nhờ cậu bạn thân qua để chăm sóc những lúc tôi bị ốm. Có một đêm, tôi và anh ta đã không kìm chế được mà đến với nhau. Sau đêm ấy, chúng tôi thỏa thuận không gặp lại nhau, cũng xem như tôi và anh ta chưa xảy ra chuyện gì.
Một thời gian sau thì tôi biết mình có thai. Chồng tôi vì vui mừng nên cũng nghỉ việc, ở nhà kinh doanh. Dĩ nhiên tôi cũng lo lắm, vì chẳng biết đứa con trong bụng mình là con của chồng hay là người đàn ông kia.
7 năm nay, lòng tôi cứ lấn cấn nửa muốn nửa không muốn biết sự thật. 1 tháng trước, con tôi bị suy thận. Tình hình nghiêm trọng đến nỗi bác sĩ yêu cầu cả nhà tôi xét nghiệm tìm thận tương thích để ghép cho con. Tôi và chồng đều xét nghiệm. Nhưng hôm ấy trở ra, anh hỏi tôi: “Ai là bố thằng bé”.
Câu hỏi đó làm tôi chết lặng. Tôi định giấu, nhưng nghĩ kỹ lại và thấy mình quá tội lỗi nên đã nói toàn bộ sự thật. Vậy mà chồng tôi vẫn bao dung quá. Anh nói chuyện của chúng tôi sẽ tính sau, còn trước tiên, anh cần cứu con đã. Trong mắt chồng tôi, đứa trẻ đang bị bệnh là con của anh, mãi mãi là như vậy.
Mai này khi con khỏe lại, tôi sẽ nói sự thật cho con để con biết bố của mình vĩ đại đến nhường nào.
Nghi ngờ chồng có quỹ đen để ngoại tình, tôi bòn rút tạo tiền riêng, đến ngày anh mất phát...
Một tuần sau khi đưa tang chồng, tôi bắt đầu dọn dẹp đồ đạc của chồng. Tôi bất ngờ tìm thấy một phong bì có hai chữ “Gửi vợ” bên ngoài. Tay tôi run run mở phong bì ra thì thấy rất nhiều tờ tiền cùng một lá thư từ chồng.
Đi xét nghiệm để cứu mẹ, các con trai bàng hoàng phát hiện mình không phải con ruột và bí...
Tôi là anh cả, chỉ muốn hỏi mẹ về sự thật mà có lẽ mẹ đã giấu giếm từ lâu. Mẹ tôi trông bất ngờ lắm, có lẽ bà không nghĩ sẽ có lúc phải nói với chúng tôi về điều này.
Một hành động "kỳ lạ" này của vợ bầu, 9 tháng 10 ngày, tôi bủn rủn tay chân không dám...
Em ngẩn người, chuyện chồng ốm nghén thay vợ thì em có nghe qua, nhưng cái này thì em hoàn toàn không biết. Đúng là cứ tối đến là em rất hay bò qua người chồng.
Vợ qua đời, khi nói chuyện điện thoại với con gái, tôi đau đớn tột cùng
Không thể về chịu tang vợ, tôi đau đớn vô cùng, chỉ mong mình có thể đi thay cô ấy, để vợ được ở lại chăm con. Hôm qua, sau khi làm 3 ngày cho vợ xong, tôi có gọi điện và nói chuyện động viên con.