Canh tôi vừa ra khỏi nhà, cô giúp việc lại thập thò lẻn vào phòng mình, tôi xem camera giấu kín thì choáng váng
ia đình nhà chồng tôi có hai căn nhà xây cạnh nhau. Cha mẹ chồng tôi ở một căn, gia đình tôi và anh cả ở một căn. Vợ chồng tôi cũng định dọn ra ở riêng, vì vợ chồng anh cả đã có hai đứa con, ở chung cũng chật chội. Nhưng cả tôi và chồng đều bận rộn đi làm, sợ ra riêng lại không ai phụ giúp dọn dẹp nhà cửa.
Mãi đến cuối năm rồi, thấy vợ chồng anh cả lên tiếng khéo léo, chúng tôi mới dọn ra riêng. Khi có nhà riêng, đúng là chúng tôi thấy thoải mái hơn. Nhưng vì cả hai đều làm việc bận rộn nên thống nhất quyết định thuê người giúp việc ở cùng luôn để tiện lau dọn nhà cửa. Trung tâm giới thiệu cho chúng tôi một người phụ nữ tuổi trung niên, làm việc gọn gàng, sạch sẽ.
Tôi vốn khó tin người nên nhiều lần thử cô ấy, giả bộ để vật đắt tiền trong phòng khách hay phòng tắm. Nhưng cô ấy chẳng bao giờ lấy mà đưa trả lại tôi ngay. Cô ấy dọn dẹp nhà cửa luôn cẩn thận, sạch sẽ. Cô ấy làm cơm cũng vừa miệng vợ chồng tôi. Thấy mình may mắn tìm được người giúp việc ưng ý, tôi nhẹ nhõm thở phào.
Đến một lần bất ngờ về nhà không báo trước, tôi tình cờ thấy người giúp việc đi ra từ phòng ngủ của tôi với dáng vẻ thập thò, lén lút. Tôi thấy nghi ngờ nên lắp camera để theo dõi xem có chuyện gì.
Khi mở camera lên tôi choáng váng khi thấy những hành động của cô giúp việc trong phòng mình. Cô ấy vô tư mở tủ quần áo của tôi ra, thử lên người hết cái này đến cái khác. Sau đó, cô ấy soi gương chụp hình lại ngắm nghía. Không chỉ vậy, cô giúp việc còn vui vẻ ngồi vào bàn trang điểm của tôi, dùng mỹ phẩm của tôi bôi trét lên mặt, môi.
Tôi chỉ biết than trời vì hành động của cô ta. Tôi không thích người khác chạm vào đồ của mình. Tôi đã quá tin tưởng cô giúp việc đến mức để cô ấy tự tiện thử đồ đạc của mình. Chỉ cần vợ chồng tôi ra ngoài, cô giúp việc sẽ vào phòng của chúng tôi lục lọi như thế. Váy áo của tôi rất nhiều, đồ trang điểm cũng thế, nên tôi thường không để ý. Tôi thật không ngờ…
Khi trở về nhà, tôi nói cô giúp việc đem tất cả quần áo của tôi đi giặt. Dù tức giận lắm nhưng tôi không muốn sa thải cô ấy. Vì giờ tìm được người giúp việc giỏi làm, lại không tham lam trộm cắp thì khó lắm. Nhưng tôi cũng không thể để cô ấy cứ tự tiện động chạm vào đồ đạc của mình. Hơn nữa, biết đâu cô ấy còn làm những việc tệ hơn sau lưng tôi. Tôi phải làm sao đây?
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.
Ngày tái hôn, con gái nhất quyết không đi theo mẹ, biết được lý do tôi rơi nước mắt muốn...
Con gái tôi là đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, biết nghĩ cho mẹ. Tôi còn nhớ những ngày chỉ có hai mẹ con, lúc tôi bù đầu làm việc, con bé dù muốn mẹ chơi cùng cũng không làm nũng, phá phách. Con bé lặng lẽ chơi một mình, đợi đến khi mẹ xong việc.