Cả năm trời đi công tác, ngày trở về vừa mở cánh cửa tủ quần áo, chồng 'ngớ người' với bí mật vợ cất giấu lâu nay
Gần một năm nay tôi bệnh tật, không thể gần gũi với vợ. Tôi và vợ cũng chỉ mới U30, trước khi tôi bị bệnh cả hai vẫn đều đặn thân mật 2 -3 lần một tuần. Tôi biết phụ nữ cũng có nhu cầu như đàn ông, bỗng dưng không thể quan hệ trong thời gian lâu như vậy, chắc vợ tôi cũng khó chịu. Nhưng vợ tôi vẫn tận tình chăm sóc chồng, lúc nào cũng lạc quan vui vẻ. Thấy vợ thương chồng bệnh tật như thế tôi thấy mình thật sự may mắn.
Đến một dịp hai con của tôi sang nhà ngoại chơi, tôi thì đi làm, chỉ có vợ tôi ở nhà. Hôm đó, tôi bỏ quên tài liệu ở nhà nên bất ngờ về nhà lấy. Tôi về nhà nhưng không thấy vợ đâu, đi đến phòng ngủ thì cửa phòng khóa trái. Tôi gõ cửa một lúc thì vợ mới ra mở. Thấy tôi bất ngờ về nhà, vợ tôi tỏ vẻ lúng túng như đang che giấu điều gì đó. Tôi nghĩ trong bụng chắc lúc khóa trái cửa, không biết vợ tôi đã làm gì mà mặt mày lại gượng gạo như vậy?
Tôi muốn xem thử trong phòng ngủ còn lại dấu vết gì không nên nói vợ dọn cơm, tôi sẽ ăn cơm trưa cùng cô ấy. Đợi vợ đi xuống bếp rồi thì tôi nhìn kiểm trong phòng ngủ. Tôi lục lọi trong tủ quần áo xem có gì không khi bất ngờ thấy một thứ vợ tôi giấu dưới mấy lớp quần áo. Có lẽ vì vội vàng mà không cẩn thận như những lần trước nên hôm nay tôi dễ dàng tìm ra được. Đó là những bộ đồ nội y rất gợi cảm.
Sau hôm đó, tôi không hề nói gì với vợ, vẫn tỏ ra bình thường như chưa biết việc gì. Dù vậy tôi vẫn thấy khó chịu khi thấy thứ đồ đó. Dù sao trong mắt tôi vợ vẫn là kiểu phụ nữ đơn thuần. Nhưng giờ khi biết cô ấy sử dụng thứ đồ đó, tôi có chút không quen, thậm chí là thấy xa lạ.
Tôi nghe bạn bè nói phụ nữ dùng thứ đó chẳng có gì là xấu, còn đỡ hơn là cô ấy tìm người đàn ông khác để thỏa mãn. Tôi thấy cũng đúng. Nhưng tôi vẫn nghĩ ngợi không biết sau khi tôi khỏi bệnh, tôi có thể thoải mái gần gũi với cô ấy như trước mà quên đi chuyện này không?
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.
Ngày tái hôn, con gái nhất quyết không đi theo mẹ, biết được lý do tôi rơi nước mắt muốn...
Con gái tôi là đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, biết nghĩ cho mẹ. Tôi còn nhớ những ngày chỉ có hai mẹ con, lúc tôi bù đầu làm việc, con bé dù muốn mẹ chơi cùng cũng không làm nũng, phá phách. Con bé lặng lẽ chơi một mình, đợi đến khi mẹ xong việc.